TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 5

Trước Sau

break

Giờ đến nhà họ Hạ là phương án tốt nhất. Còn việc nhà họ Hạ có đồng ý cưới hay chỉ nhận chăm sóc tạm thời, đến lúc đó sẽ rõ.

“Thôi được rồi.” Nhìn thái độ kiên quyết của mẹ, Khương Thư Di không nói gì nữa.

Phùng Tuyết Trinh vỗ vỗ tay con: “Thư Di xem ở nhà có món nào muốn mang đi thì tranh thủ thu dọn đi. Mẹ xuống bếp nấu cơm trưa.”

Bà là bác sĩ. Sau khi chồng bị tố thì bà cũng bị liên lụy, công việc tạm thời bị đình chỉ. Giờ rảnh rỗi bà muốn nấu thêm vài bữa ngon cho con gái. Sau này Thư Di phải sống ở nhà người khác, còn có cơ hội ăn cơm mẹ nấu nữa không... ai mà biết được.

Khương Thư Di gật đầu. Dù đi đâu cũng phải dọn đồ đạc một chút. Trong lúc điện báo nhà họ Khương còn chưa kịp gửi tới, ở nơi xa trong quân đội, Hạ Thanh Nghiên đã sớm nộp đơn xin nghỉ phép. Anh vội vã làm thủ tục, còn mượn được một chiếc xe jeep chuẩn bị trực tiếp đến nhà họ Khương.

“Lão Hạ, anh lái xe đi Tô Thành luôn à?” Tần Châu vừa kết thúc huấn luyện, thấy anh lái xe từ đơn vị hậu cần đi ra thì ngạc nhiên hỏi.

“Ừ, mua vé tàu không kịp.” Tây Thành cách Tô Thành đâu có gần. Chuyến tàu gần nhất cũng phải tối mai mới chạy, nếu ngồi tàu thì sợ không đến kịp. Tự lái xe không nghỉ giữa đường thì nhanh nhất ba ngày là tới.

Hạ Thanh Nghiên không giải thích nhiều, càng không lãng phí thời gian. Nói xong câu đó, xe jeep cũng chẳng buồn dừng lại, chỉ để lại một câu cùng làn khói bụi mù mịt khiến Tần Châu hít phải ho sặc sụa.

Tần Châu còn chưa đứng thẳng dậy đã thấy có người khoác vai mình: “Sao thế? Lão Hạ vội vội vàng vàng, có nhiệm vụ mới à?”

Người lên tiếng là Đường Đại Quân phó đoàn của Tần Châu, quan hệ mấy người trong đoàn khá thân thiết, thấy Hạ Thanh Nghiên hớt hơ hớt hải rời đi thì đều tò mò.

Tần Châu lắc đầu: “Người ta đi Tô Thành đón vợ cơ.” Tần Châu với Hạ Thanh Nghiên đều là người Bắc Thành, từng là bạn học ở trường quân sự, nên đương nhiên biết rõ chuyện nhà họ Hạ. Cũng biết từ nhỏ anh đã có một mối hôn ước, chỉ là cô gái đó nhỏ hơn anh khá nhiều tuổi, lại được giữ kín đến mức chưa ai từng thấy qua ảnh.

Tần Châu cũng rất ít nghe Hạ Thanh Nghiên nhắc đến vị hôn thê, từng nghĩ anh không thích kiểu hôn nhân sắp đặt này. Ai ngờ đâu người ta chỉ đang âm thầm chờ cô bé lớn, vừa tròn mười tám là anh đã như phát cuồng, đến tàu cũng chẳng đợi, tự mình lái xe đi đón.

“Cái gì? Lão Hạ có vợ rồi? Bao giờ thế?” Đường Đại Quân há hốc mồm ngạc nhiên. Mấy ông trong đoàn toàn trai độc thân, dựa vào cái gì mà Hạ Thanh Nghiên nói có vợ là có thật luôn vậy? Vậy chẳng phải trong nhóm chỉ còn anh ta với Tần Châu chưa có mối nào à?

“Khi nào phải báo cáo với cậu à? Người ta đính hôn từ bé rồi.”

“Lão Hạ mà cũng tin mấy chuyện đính hôn từ nhỏ sao?”

Không chỉ tin, mà Hạ Thanh Nghiên còn luôn khắc ghi trong lòng. Thật ra từ rất sớm anh đã biết mình có một vị hôn thê, chỉ là cô bé ấy nhỏ tuổi hơn anh rất nhiều. Đến khi cô đủ tuổi, hai người sẽ thành vợ chồng.

Nhưng đêm qua anh lại mơ một giấc mơ lạ. Trong mơ, vị hôn thê của anh vì biến cố gia đình mà gặp chuyện chẳng lành. Trong mơ, anh cầm tấm ảnh cô bé dừng lại ở tuổi mười tám, cởi bỏ quân phục, cùng anh vợ dấn thân vào hành trình truy lùng hung thủ khắp nghìn dặm. Mười năm trời, cuối cùng họ cũng tìm ra tất cả những kẻ đã khiến cô chết thảm, rồi anh tự tay xử lý từng người một.

Cuối cùng, anh cũng vì chuộc lỗi mà kết thúc mạng sống của chính mình. Tỉnh dậy, cả người Hạ Thanh Nghiên ướt đẫm mồ hôi lạnh. Là một quân nhân, anh luôn tin vào chủ nghĩa duy vật, nhưng giấc mơ đó quá chân thật. Đến khi mở mắt, lồng ngực vẫn đau buốt như bị ai khoét mất một mảnh.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc