“Con bé này...” Phùng Tuyết Trinh vừa yêu vừa thương, nếu không có biến cố thì con gái bà vẫn sẽ mãi là cô công chúa nhỏ được bố mẹ cưng chiều trong lòng bàn tay.
Dù có khác biệt với người bình thường, chỉ cần có bố mẹ bảo vệ thì con bé vẫn sẽ sống kiêu hãnh, không cần rụt rè sợ sệt.
“Mẹ, có chuyện gì à?” Khương Thư Di nhìn mẹ một cái rồi lại liếc ra ngoài: “Bố đâu rồi ạ?”
Phùng Tuyết Trinh xoa đầu con gái: “Bố ra ngoài có chút việc. Thư Di, mẹ có chuyện muốn nói với con.”
“Mẹ muốn nói gì vậy?” Khương Thư Di đặt sách xuống, ngồi lên chiếc ghế thấp bên cạnh mẹ.
Phùng Tuyết Trinh nắm tay con gái và nói: “Chuyện trong nhà, mẹ đã nói với con rồi. Hôm nay bố nhận được tin, mẹ với bố sẽ phải xuống nông thôn lao động cải tạo. Bố mẹ không thể đưa con theo. Bố đang đi gửi điện báo cho nhà họ Hạ, mấy hôm nữa con sẽ đến đó tìm anh Hạ nhé.”
Bà cố gắng nói thật nhẹ nhàng nhưng khóe môi Khương Thư Di vẫn khẽ giật.
“Mẹ, nhất định phải đến nhà họ Hạ sao?” Vừa mới xuyên đến đã phải cưới chồng, với một người sợ xã giao như cô... chuyện thân thiết với người lạ thật sự rất viển vông.
“Đến đó là tốt nhất. Con yên tâm, chú thím Hạ rất hiền lành, còn anh Hạ là bộ đội sẽ bảo vệ con.”
Phùng Tuyết Trinh nhìn con gái, trong lòng vẫn lo lắng không thôi. Không chỉ vì tính con bé quá mềm, ăn nói lại hay lạc đề mà còn vì vẻ ngoài quá xinh đẹp. Ở trong nhà thì nhan sắc đó là điểm cộng. Nhưng nếu ra ngoài gặp chuyện thì nó sẽ trở thành con dao sắc bén làm con bé tổn thương. Mà Thư Di của bà lại không có khả năng tự bảo vệ, càng không giỏi ứng phó, rất dễ bị bắt nạt.
Cho nên nhất định phải có người đủ sức che chở con gái. Ở bên cạnh anh cả thì yên tâm nhất, nhưng anh cả đang chi viện tuyến ba, Mà nhà máy ở tuyến ba thì đều nằm sâu trong rừng núi, đường sá xa xôi, anh cả bận bịu không thể chăm sóc con bé được.
“Đừng lo, chú thím Hạ tốt lắm, họ sẽ rất quý con.” Phùng Tuyết Trinh cố gắng trấn an. Từ nhỏ Thư Di đã sợ giao tiếp với người lạ, còn nhà họ Hạ giờ đối với con bé hoàn toàn xa lạ. May mà viện nghiên cứu này và viện bên Tây Thành hợp tác không ít, người trong viện thường xuyên qua lại công tác. Vài ngày nữa chồng bà Chu cũng sẽ sang Tây Thành. Chỉ cần ổn định tinh thần con bé, khi đó có thể nhờ ông ấy đưa đi.
Như vậy dọc đường cũng yên tâm hơn. Vợ chồng bà đã tính hết, giờ chỉ còn thuyết phục con gái là xong. Chuyện tốt xấu gì không quan trọng, với một người sợ xã giao, bảo cô đi tiếp xúc rồi xây dựng quan hệ thân mật với người lạ... khác gì ép chết tinh thần người ta chứ?
Khương Thư Di cảm thấy mình nên ngất luôn thì hơn: “Mẹ ơi, chẳng phải còn có thể đi vùng sâu sao?” Sắp sang năm 70 rồi, cùng lắm là 5 6 năm nữa bố mẹ cũng sẽ được minh oan thôi mà?
Tuy vùng sâu cũng là nơi xa lạ nhưng cảm giác vẫn dễ chịu hơn cưới chồng chứ, đặc biệt là lấy một người xa lạ! Một người sợ xã giao như Khương Thư Di sẽ cảm thấy đi vùng sâu còn dễ chịu hơn nhiều.
Phùng Tuyết Trinh nhìn cô: “Con còn biết chuyện vùng sâu cơ à?”
Khương Thư Di trừng mắt, có phần tủi thân: “Tất nhiên là biết rồi.” Thật sự coi cô là đứa ngốc sao?
Phùng Tuyết Trinh hiếm khi thấy con gái lộ vẻ mặt này, không nhịn được mà khẽ cong môi.
Tuy nhiên, gương mặt vẫn dịu dàng ấy lại thốt ra một câu rất kiên quyết: “Không được.” Nếu muốn để con đi vùng sâu thì vợ chồng bà đâu phải lo lắng đến thế.
Khương Thư Di lí nhí: “Vậy con đi với bố mẹ...” Dù có khổ cũng là cả nhà cùng chịu, ít nhất còn ở bên nhau.
“Càng không được.” Phùng Tuyết Trinh nghe xong thì mặt sầm xuống, thái độ rõ ràng không thể thương lượng. Hai vợ chồng bà làm lụng vất vả cũng chỉ vì đứa con này. Đã là bố mẹ, ai lại muốn để con cái theo mình chịu khổ? Huống chi sau khi bị điều đi, mọi chuyện đều bị ràng buộc. Với thân phận hiện tại, họ rất khó bảo vệ con ở quê.