TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 3

Trước Sau

break

“Tiểu Di...”

“Tuyết Trinh...” Phùng Tuyết Trinh vừa định mở miệng thì cửa phòng đã bị đẩy ra. Khương Sùng Văn bước vào với vẻ mặt căng thẳng, vốn có chuyện muốn nói nhưng vừa thấy con gái đang ngồi bên bàn ăn thì ông im bặt.

“Bố.” Khương Thư Di nhìn thấy sắc mặt u ám và dáng vẻ vội vàng của bố, lòng thoáng chùng xuống. Với tình hình hiện tại của gia đình, biểu cảm này chắc chắn không phải tin tốt. Cô đặt đũa xuống: “Con về phòng trước.”

Cô đoán bố có chuyện cần bàn riêng với mẹ, không muốn để cô biết nên cũng ngoan ngoãn quay về phòng.

Khương Sùng Văn đáp một tiếng ừ rồi theo phản xạ liếc nhìn con gái, trong đầu có ý nghĩ lóe lên nhưng chưa kịp nắm bắt thì Khương Thư Di đã khép cửa lại.

“Chuyện xem như đã chắc chắn rồi à?” Con gái vừa vào phòng thì Phùng Tuyết Trinh không nhịn được lên tiếng trước.

Khương Sùng Văn khẽ gật đầu: “Chưa ấn định ngày cụ thể, nhưng chắc chắn chúng ta phải đi.”

Ông nhìn vợ, trong mắt tràn đầy xót xa. Thương người vợ phải cùng mình chịu khổ, càng thương con gái với tình trạng đặc biệt như vậy mà phải rời xa cha mẹ, rời khỏi ngôi nhà thân thuộc.

Ngay khi viện nghiên cứu vừa thông báo, ông đã nghĩ đến chuyện nhanh chóng ly hôn để vợ con ở lại. Nhưng chẳng ngờ ngày hôm sau, đơn tố cáo vợ ông cũng đã gửi đến bệnh viện.

Vợ chồng có ly hôn thì cũng chẳng thay đổi được gì nữa rồi.

Ngược lại, Phùng Tuyết Trinh có vẻ đã buông được, so với việc cứ mãi canh cánh trong lòng thì thà dứt khoát một lần cho xong.

Nhưng chuyện của con gái phải sớm được quyết định: “Vậy mình gửi điện báo cho nhà họ Hạ đi?”

Khương Sùng Văn không ngờ vợ còn bình tĩnh hơn cả mình, cũng lấy lại phong thái người chủ gia đình: “Được, lát nữa tôi đi gửi.”

Lúc chuyện mới nổ ra, vì ông còn đang tham gia dự án nghiên cứu quan trọng nên viện vẫn cố gắng tìm cách giữ lại, ông cũng ôm hy vọng chờ cơ hội.

Nhưng giờ thì mọi thứ đã được an bài, cần nhanh chóng đưa Thư Di đến nhà họ Hạ.

Khương Sùng Văn tranh thủ lúc còn được tự do, nói xong rồi chưa kịp uống hớp nước đã vội đi liên lạc với nhà họ Hạ.

Phùng Tuyết Trinh đứng trong phòng khách hai phút, nhìn đống đồ đã thu xếp đâu vào đấy rồi quay người đi vào phòng con gái.

Khương Thư Di trở lại phòng, vừa nhìn quanh căn phòng đầy ắp đồ đạc, cô càng thấy rõ bố mẹ thật sự đã dành cho mình điều kiện tốt nhất. Chỉ tiếc rằng biến cố chết tiệt này đến quá bất ngờ.

Trên giá sách là đủ loại sách, có cả sách giáo khoa thời điểm hiện tại, còn lại phần lớn là sách chuyên ngành của bố.

Tuy học ở trường khu nhà máy cùng mấy đứa con cán bộ nhưng về nhà cô lại thích đọc sách của bố hơn.

Bố thấy cô hứng thú thì dọn hết sách cũ của mình sang phòng con gái. Khương Thư Di tiện tay lật mấy quyển phát hiện nhiều nội dung khá tương đồng với những gì cô từng học, coi như đã tiếp nhận trọn vẹn kiến thức của cả thời này lẫn thời sau.

Đang mải xem sách thì có tiếng gõ cửa. Cô quay đầu lại thấy mẹ bước vào, theo phản xạ lại nở một nụ cười.

Là người mắc chứng sợ xã giao, cô vốn đã ít nói, kể cả với bố mẹ thì cũng không giỏi trò chuyện. Trước đây còn ít hơn nên bây giờ như vậy cũng chẳng ai thấy khác thường.

Phùng Tuyết Trinh nhìn con gái cười ngoan ngoãn, trong lòng bỗng chua xót, nhưng không để lộ ra ngoài. Bà bước tới bên cạnh, nhẹ nhàng đưa tay khều khều sống mũi cô: “Con bé ngốc, suốt ngày cười gì thế?”

Lúc trước con gái với thế này thì không sao cả, nhưng về sau cái sự mềm mỏng này mới khiến người ta lo lắng nhất.

“Nhìn thấy mẹ là con vui rồi!” Khương Thư Di nói thật lòng, chẳng phải để dỗ mẹ. Dù tình cảnh hiện tại không tốt nhưng có u sầu cũng chẳng thay đổi được gì.

Huống chi cô vốn ít nói, lại chẳng thể suốt ngày mặt mày ủ dột được, như vậy sẽ khiến bố mẹ càng lo hơn.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc