TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 38

Trước Sau

break

Cô còn chưa kịp tỉnh hẳn đã ngơ ngác nghĩ sao lại mặc nhanh thế? Chẳng lẽ đây là tốc độ thần thánh của lính thật sao?

“Thư Di, anh ra ngoài xem có chuyện gì.” Giọng Hạ Thanh Nghiên vang lên sát bên tai.

Nói xong, anh không đợi cô phản ứng mà đã mở cửa đi ra ngoài, còn thuận tay khép luôn cửa phòng lại.

Người tới là cán bộ đến thông báo thời gian và địa điểm cải tạo của Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh. Địa điểm không thay đổi, chính là lâm trường ở huyện Lũng do Hạ Thanh Nghiên sắp xếp.

Vì vội vàng dậy mở cửa nên hai vợ chồng vẫn còn mặc đồ ngủ, chỉ khoác thêm áo ngoài. Không lâu sau, Khương Thư Di cũng khoác áo ra. Cả nhà đứng nhìn tờ thông báo, ai nấy đều bình tĩnh đến lạ thường.

Sáng mai họ sẽ rời đi. Hạ Thanh Nghiên và Khương Thư Di cũng sẽ lên đường quay về Tây Thành, chỉ khác là họ tự lái xe nên không bị ràng buộc thời gian.

Hạ Thanh Nghiên cất lời phá vỡ không khí yên lặng: “Bố mẹ, sáng mai con với Thư Di sẽ tiễn bố mẹ.”

“Được.”

Giờ đã định rõ rồi, Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh ngược lại lại cảm thấy nhẹ nhõm, như thể mọi thứ cuối cùng cũng đã an bài. Cứ bị treo lơ lửng thế này trong lòng còn khó chịu hơn, cứ như có lưỡi dao kề trên cổ, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.

Đồ đạc trong nhà gần như đã thu dọn xong. Ngoài quần áo mang theo, mấy quyển sách và bản thảo của bố vợ được Hạ Thanh Nghiên gom lại đưa cho Khương Thư Di giữ. Dù sao họ đi bằng xe, nên mang theo cũng tiện.

Tin họ sắp rời đi truyền ra, hàng xóm láng giềng lần lượt sang ngồi chơi một lúc, chia tay rồi chẳng biết bao giờ mới gặp lại được nữa. Huống chi những người còn ở đây cũng chưa biết chừng khi nào thì đến lượt mình bị đội mũ. Tất cả những gì cần dọn cũng đã dọn xong, những thứ không thể mang đi cũng đành để lại. Tối hôm đó, cả nhà ăn một bữa cơm đoàn viên đúng nghĩa.

Dù chuyện đã định nhưng trong lòng ai cũng có những nỗi lo mới, nên đêm đó chẳng ai ngủ ngon, sáng hôm sau cả nhà dậy rất sớm. Hôm nay không chỉ là ngày Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh rời đi, mà cũng là ngày Hạ Thanh Nghiên và Khương Thư Di khởi hành trở về Tây Thành. Rõ ràng là cùng một hướng, khoảng cách cũng không xa nhưng lại không thể cùng đi.

Cả nhà tiễn nhau ở con đường lớn ngoài sân. Trước lúc chia tay, Hạ Thanh Nghiên lại một lần nữa nói với bố mẹ vợ bằng giọng vô cùng trịnh trọng: “Bố mẹ yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Thư Di, không để cô ấy phải chịu chút uất ức nào. Bố mẹ đừng lo cho Thư Di, hãy chăm sóc tốt bản thân. Đợi khi nào sắp xếp xong, con với Thư Di sẽ đến thăm bố mẹ.”

Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh đều gật đầu đầy mãn nguyện. Đối với chàng rể này, họ hoàn toàn yên tâm. Dù mới chỉ ở bên nhau vài ngày nhưng cả hai lại có cảm giác như đã thân quen cả đời. Cái cảm giác tin tưởng ấy, sâu sắc đến mức không cần phải thử.

“Thư Di, sống với A Nghiên cho tốt nhé. Có chuyện gì thì cứ bàn bạc với A Nghiên, nghe chưa?”

Phùng Tuyết Trinh nắm tay con gái, đến lúc chia tay lại không khóc, sợ con gái nhìn thấy sẽ khó chịu. Nhưng những điều muốn dặn dò lại như chẳng thể nói hết.

“Mẹ, bố, hai người yên tâm, con sẽ vậy mà. Con cũng sẽ chăm sóc tốt cho bản thân. Mẹ với bố cũng phải giữ gìn sức khỏe, nhất định phải giữ gìn sức khỏe.” Những ngày xa cách chắc chắn sẽ không dài. Chỉ cần vượt qua được giai đoạn này, phía trước nhất định sẽ là ánh sáng.

“Ừ.” Cả hai gật đầu mỉm cười, rồi theo cán bộ của Ủy ban cách mạng lên xe.

Khương Thư Di đứng ở cửa nhà, mắt dõi theo xe của bố mẹ chạy đi rất xa, cho đến khi khuất hẳn mới thu lại ánh nhìn. Cô quay đầu lại nhìn căn nhà nơi mình đã sống hơn hai mươi năm. Dù ký ức chân thật của cô với nơi này chỉ kéo dài vài ngày nhưng đó vẫn là “nhà” của cô.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc