“Chúng ta là vợ chồng rồi, ngủ chung đi. Giường nhỏ nằm không sướng đâu.” Cái giường kia không có đệm, nằm vừa cứng vừa khó chịu.
Khương Thư Di dù trưởng thành trong thời hiện đại nhưng tính tình lại thẳng thắn, ít lời mà cũng không giả bộ thẹn thùng. Huống hồ, cô thật sự có cảm tình với Hạ Thanh Nghiên ít nhất anh còn đàng hoàng, không đầy rẫy tật xấu như mấy người cô từng gặp.
Đã là vợ chồng thì đương nhiên nên sống đúng nghĩa. Hạ Thanh Nghiên thấy vợ không hề e ngại, vậy anh còn ngại cái gì? Là đàn ông thì phải dứt khoát. Anh lập tức gật đầu: “Ừ, ngủ chung.”
Khương Thư Di đã rửa mặt xong. Thấy quyết định đã rõ ràng, cô đưa đồ ngủ của anh: “Em dẫn anh ra phòng tắm nhé.”
Ở chỗ này điều kiện không được tốt, phòng tắm tự nhiên cũng chẳng có vòi sen hay gì. Khương Thư Di đun một ấm nước nóng, đưa cho anh cái chậu vẫn dùng hàng ngày, dặn anh pha nước mà rửa mặt.
Nói xong cô cũng quay về phòng ngủ trước. Lúc nãy cô nói “ngủ chung” nghe rất khí thế nhưng nghĩ đến chuyện lát nữa hai người sẽ nằm chung một giường, tự nhiên thấy hơi ngượng. Thế là cô tranh thủ lên giường trước, chiếm luôn chỗ trong sát tường, để lại chỗ ngoài cho Hạ Thanh Nghiên .
Khương Thư Di nghĩ: lát nữa mình chỉ cần... ít nói là được! Ha ha, đúng là quá thông minh!
Hạ Thanh Nghiên ban đầu chỉ định rửa mặt cho sạch sẽ. Nhưng nghĩ đến chuyện lát nữa ngủ trên giường của vợ, anh lại quyết định... tắm luôn một cái cho thơm. Tóc anh ngắn, thấy Khương Thư Di đun cả ấm nước, anh tiện thể gội đầu luôn.
Tuy tắm nhanh nhưng đảm bảo sạch sẽ thơm tho. Trước khi ra ngoài còn lén hít thử mùi hương trên người giống giống với vợ anh! Khương Thư Di cứ tưởng mình nằm sát tường là cao tay lắm rồi nhưng lúc nghe thấy tiếng bước chân đến gần, tim cô bỗng đập thình thịch.
Vốn đang nằm thoải mái chẳng có tư thế gì, cô liền nằm thẳng đơ như khúc gỗ, hai tay đang để trên ngực lập tức rụt về trong chăn.
Nhưng khi hai tay đặt xuống bên cạnh, cô lại cảm thấy tư thế này... có hơi giống người nằm trong quan tài? Cô còn đang định đổi tư thế thì Hạ Thanh Nghiên đẩy cửa bước vào. Anh vừa vào liền đóng cửa lại, lúc chốt cửa, tim cô cũng khẽ giật theo.
Lúc anh quay người tìm công tắc đèn, cô tranh thủ lôi hai tay ra khỏi chăn. Tưởng đâu anh sẽ tắt đèn rồi lên giường luôn, ai ngờ anh đứng xoay xoay chỗ cửa mãi không nhúc nhích.
Khương Thư Di không nhịn được hỏi: “Anh đang tìm gì đấy?”
“Công tắc đèn ở đâu vậy?”
Khương Thư Di bật cười “phì” một tiếng, đưa tay chỉ dây đèn ngay cạnh giường. Hạ Thanh Nghiên lúc này cảm thấy mình thật ngốc. Cứ tưởng dây đèn nằm gần cửa ra vào, ai ngờ lại ở ngay đầu giường. Anh quay lại, ngồi xuống mép giường, đưa tay kéo dây đèn. Mãi lần thứ hai mới kéo trúng. Sau lưng liền vang lên tiếng cười khẽ, làm tai anh đỏ bừng.
Lúc nãy Khương Thư Di còn đang lo lắng căng thẳng, giờ thấy tai anh đỏ ửng như thế, cô lại thấy buồn cười, chẳng căng thẳng gì nữa.
Thật ra Hạ Thanh Nghiên cũng không định làm gì cả. Hai người gặp nhau còn chưa lâu, mà Khương Thư Di lại không giống người khác. Anh muốn chờ cô thực sự quen với mình, chấp nhận anh là chồng, rồi mới tính đến chuyện thân mật hơn. Dù sao thì họ còn cả đời ở bên nhau, đâu cần vội vã một đêm?
Nhưng bị cô cười như vậy... anh lại cảm thấy cả người như phát nhiệt. Thế mà bên cạnh, cô ngủ ngon lành, trông chẳng phòng bị gì cả.
Nghĩ đến việc cô tin tưởng mình đến mức ấy, Hạ Thanh Nghiên liền nằm im, không dám cựa quậy nữa. Kết quả là trằn trọc cả đêm, mãi mới ngủ được. Vừa chợp mắt được một lúc, anh đã bị tiếng gõ cửa dồn dập làm tỉnh giấc.
Khương Thư Di cũng bị đánh thức. Dạo gần đây cô có phản ứng hơi nhạy với tiếng gõ cửa, nửa tỉnh nửa mê ngồi dậy, đã thấy Hạ Thanh Nghiên mặc xong quân phục chỉnh tề.