Hạ Thanh Châu lúc này liếc nhìn gáy em trai, nói: “Hồi đó em làm gì đã có người yêu?”
“Không tính hôn ước à?” Không tính thì nhận hôn ước làm gì?
Trương Mỹ Hiền bật cười: “Lúc ấy Di Di mới tí tuổi, chẳng lẽ em không sợ con bé không thích mình?”
“Chưa từng nghĩ tới. Chỉ cần em và Di Di còn có hôn ước thì em đã có người trong lòng rồi.” Vậy nên, việc của anh là sống sao cho xứng đáng.
Hạ Thanh Châu Trương Mỹ Hiền: Rốt cuộc là từ khi nào thằng nhóc này đã để tâm tới Di Di thế?
Đưa anh chị về xong, quay lại nhà họ Khương cũng đã gần chín giờ. Ở thời hiện đại thì còn sớm chán nhưng vào thời điểm này, hàng xóm xung quanh đều đã tắt đèn đi ngủ, nhà họ Khương vẫn còn sáng đèn. Tối nay Hạ Thanh Nghiên không cần về nhà khách nữa dù gì cũng là đêm tân hôn, đương nhiên ở lại đây.
Khi anh bước vào, bố mẹ vợ vẫn chưa đi nghỉ. Giờ anh đã đổi cách xưng hô một cách tự nhiên: “Bố mẹ vẫn chưa ngủ ạ?”
Phùng Tuyết Trinh thấy con rể về thì nói: “Mẹ với bố con tranh thủ thu dọn ít đồ mang theo.” Dù chưa có thông báo chính thức nhưng chắc cũng chỉ còn vài hôm nữa thôi.
Hai người cũng chẳng mang theo gì nhiều, chỉ vài bộ quần áo cũ kỹ. Sau khi bị điều đi, họ càng muốn sống hòa nhập với bà con xung quanh. Mang theo đồ đạc khác biệt chỉ dễ bị chú ý.
Hạ Thanh Nghiên nhìn hành lý ít ỏi, không nói gì. Bố mẹ vợ đã tính rất chu toàn. Dù sao lúc họ chuyển đi, anh vẫn có thể nhờ người mang thêm đồ đến. Cũng không quá lo.
Khương Thư Di cũng đang giúp đỡ. Cô biết việc phải xa bố mẹ là không thể tránh khỏi, nên không nói nhiều, chỉ lặng lẽ gói ghém những món đồ quý một cách khéo léo, kẹp giữa lớp quần áo cũ kỹ, buộc thật chặt nếu không bị lục kỹ, chắc chắn không ai phát hiện ra.
Thu dọn xong, Phùng Tuyết Trinh liền giục hai người đi nghỉ sớm.
“Di Di không vui à?” Hạ Thanh Nghiên hỏi.
Khương Thư Di vốn ít nói, gặp chuyện thế này càng trở nên trầm lặng. Nhưng không phải vì buồn: “Không, chỉ là em lo cho bố mẹ thôi.” Cô không giấu gì, anh hỏi thì cô trả lời thật.
Hạ Thanh Nghiên ngồi xuống bên cạnh cô, dịu giọng: “Không cần lo. Bên lâm trường anh đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi. Sau này có thời gian, chúng ta có thể đến thăm bố mẹ.”
Khương Thư Di nghĩ, như thế này đã là rất tốt rồi. Ít nhất, cô đã bắt đầu rẽ khỏi kịch bản cũ trong cuốn tiểu thuyết...
“Ừm.” Cô gật đầu, ánh mắt dường như lại tràn đầy hy vọng.
Hạ Thanh Nghiên phát hiện vợ mình là kiểu người cảm xúc đến rồi đi rất nhanh. Anh liếc nhìn đồng hồ, thấy cũng không còn sớm, bèn đứng dậy hỏi: “Muốn đi ngủ chưa?”
Khương Thư Di ngáp một cái rồi gật đầu. Mới tới đây được mấy hôm mà đồng hồ sinh học của cô đã bị rèn thành thói quen của nơi này rồi, đến giờ này là bắt đầu thấy buồn ngủ.
Hạ Thanh Nghiên nhìn cô, hỏi thêm: “Chỗ em còn chăn gối đủ không?”
“Hả?”
“Hay là... anh ngủ giường nhỏ bên cạnh nhé?”
Trong phòng Khương Thư Di đặt một chiếc giường đơn. Trước kia khi cô bị ốm nặng, mẹ cô vì tiện chăm sóc nên đã kê thêm một chiếc giường ngủ bên cạnh. Sau này cô khỏi rồi, cái giường ấy vẫn chưa dọn đi, chỉ chất thêm vài món đồ.
“Sao anh lại phải ngủ giường nhỏ?” Khương Thư Di ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt tò mò. Chủ yếu là hai người đã kết hôn rồi, còn đòi ngủ riêng?
Suy nghĩ của Hạ Thanh Nghiên thì rất đơn giản. Hai người cưới nhau hơi gấp gáp, tuy Khương Thư Di không bài xích anh nhưng dù sao cũng mới gặp nhau có mấy ngày. Anh sợ bị cô, hoặc bố mẹ vợ nghĩ rằng mình nhân cơ hội làm liều. Anh thích Khương Thư Di, nên mong rằng trong mắt cô, bất cứ lúc nào anh cũng là người tốt đẹp.
“Anh...” Bị cô hỏi vậy, Hạ Thanh Nghiên nhất thời không biết phải giải thích sao cho khỏi bị hiểu nhầm thành... giả vờ quân tử.