TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 35

Trước Sau

break

Anh ứng xử đâu ra đấy, nên Khương Thư Di chẳng cần nói gì nhiều, chỉ cần cười mỉm là đủ. Nhờ có anh, đám cưới này thật sự nhẹ nhàng và ấm áp.

Sau bữa tối, Hạ Thanh Nghiên định đưa anh cả và chị dâu đến nhà khách gần ga tàu. Sáng sớm mai hai người phải rời đi công việc ở Bộ Ngoại giao bận rộn, kỳ nghỉ chỉ vỏn vẹn vài ngày, đến lui cũng đã mất hết thời gian. Vì vậy hai người quyết định ở lại nhà khách gần ga tàu cho tiện, sáng mai lên tàu luôn, khỏi phải mất công đưa tiễn thêm lần nữa.

Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh tiễn khách ra đến cổng, lại nói dăm câu chuyện khách sáo. Hạ Thanh Châu có chuyện muốn nói riêng với em trai và em dâu, hai vợ chồng già cũng còn phải dọn dẹp nhà cửa nên liền quay vào trong.

“Di Di này, từ giờ về sau, chúng tôi cũng là người nhà của em rồi. Có chuyện gì, em cứ viết thư hay gọi điện cho chúng tôi.” Hạ Thanh Châu không chỉ là một nhà ngoại giao xuất sắc, mà còn là người anh cả rất mực chu đáo.

Anh ấy không hề nhìn Khương Thư Di bằng ánh mắt soi mói hay thương hại. Cô dâu này là em trai anh ấy nhất quyết muốn cưới, vậy thì cô chính là người nhà của họ.

“Cảm ơn anh cả, chị dâu. Em sẽ sống với A Nghiên thật tốt, không để hai người phải lo lắng.”

“Ừ.” Hạ Thanh Châu mỉm cười hiền lành với cô.

Lúc này cũng không còn sớm, Hạ Thanh Nghiên vội thúc giục anh cả: anh còn phải về nhà với vợ nữa dù sao cũng là đêm tân hôn mà.

Hạ Thanh Châu liếc em trai một cái, rõ là người vừa qua cầu đã rút ván. Trương Mỹ Hiền cũng phụ họa theo chồng: “Chúng ta mau đi thôi, mai còn phải lên tàu sớm. Cũng đừng làm chậm trễ đôi trẻ.”

Khương Thư Di nghe chị dâu nói thế, tự nhiên thấy ngại, cứ có cảm giác như chị đang ám chỉ điều gì đó. Cũng may trời tối, đèn đường ngoài kia lại chẳng sáng, đỡ cho người khác nhìn thấy gương mặt đang đỏ bừng của cô.

Hạ Thanh Châu tất nhiên hiểu ý, không nhiều lời thêm, xoay người lên xe. Trương Mỹ Hiền cũng nhanh chóng bước vào theo. Khương Thư Di vẫy tay: “Anh chị đi đường cẩn thận nhé!”

Hai người mỉm cười gật đầu với cô, ý bảo cô mau vào nhà.

Hạ Thanh Nghiên vẫn chưa lên xe, quay sang dặn: “Di Di, em về trước đi. Anh đưa anh chị đến nhà khách rồi quay lại ngay.”

Khương Thư Di gật đầu, vẫy tay chào thêm lần nữa rồi quay người đi vào sân trong tiếng giục nhẹ nhàng của anh. Đợi cô vào trong, Hạ Thanh Nghiên mới nổ máy xe, đưa anh chị đến nơi nghỉ.

Trương Mỹ Hiền thấy em chồng cẩn thận chu đáo như vậy, đợi người lên xe rồi liền nói với chồng: “Quả nhiên là có vợ rồi khác hẳn. Trước đây A Nghiên đâu có để ý đến con gái như vậy.”

Hai người họ là thanh mai trúc mã lớn lên trong cùng một khu tập thể, hồi nhỏ Hạ Thanh Nghiên còn phải gọi cô một tiếng chị.

Cho nên chị ấy biết rất rõ tính tình của cậu em chồng này. Trước đây, có một cô gái trong khu khá thích Hạ Thanh Nghiên, lại còn là bạn học với nhau, từng hẹn anh đi xem phim kết quả bị từ chối thẳng thừng.

Lần khác, cô gái ấy nói muốn đón chị gái đang tăng ca về nhà, vì sợ trời tối. Cô ấy nhờ Hạ Thanh Nghiên đưa ra đến chỗ có ánh đèn. Anh cũng từ chối luôn, còn bảo: “Sợ tối thì đừng đi. Chị gái cô có thiếu chân đâu, tự về được. Mỗi ngày đều có bạn trai đưa đón, cô theo làm gì?”

Nói thật, Hạ Thanh Nghiên không chỉ đẹp trai, mà sau khi vào trường quân sự còn được rất nhiều chú bác trong khu để mắt, mong gả con gái cho. Nhưng sau vụ đó, danh tiếng anh có phần giảm sút, người ta nói anh không biết cư xử.

Không ngờ giờ bị chị dâu đem chuyện cũ ra trêu chọc, Hạ Thanh Nghiên bật cười, giải thích: “Hồi đó em đã có người trong lòng rồi, sao có thể tùy tiện đưa một nữ đồng chí về được? Nhỡ người yêu em biết thì sao?”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc