TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 34

Trước Sau

break

Khương Thư Di vốn hơi hướng nội, bị khen thẳng thừng như vậy chỉ biết mím môi cười nhẹ để đáp lại. Cô thầm nghĩ, trời ơi may mà không tổ chức linh đình. Nghĩ đến mấy đám cưới ở thời hiện đại với đủ trò ồn ào, nếu rơi vào mình thì chắc chắn tay chân luống cuống, không biết phải làm gì mất.

Bên ngoài, Hạ Thanh Châu đang giúp mượn hai cái bàn từ nhà hàng xóm. Dạo này nhà nào cũng chẳng dư dả bàn ghế, có việc gì thì cứ phải nhờ vả láng giềng là chính.

Anh đặt bàn xong thì thấy Hạ Thanh Nghiên cũng vừa vào, đứng nguyên tại chỗ nói: “Về sau em là chồng người ta rồi, phải sống cho đàng hoàng tử tế. Em biết rõ tình trạng của Di Di từ sớm, không được vì nghĩ em ấy dễ bảo mà bắt nạt người ta, nghe chưa?”

Thật ra Hạ Thanh Châu hơn Hạ Thanh Nghiên tám tuổi nhưng bình thường cũng chẳng hay can thiệp vào chuyện của em trai. Lần này nói ra là thay bố mẹ căn dặn nhưng cũng vì anh thật sự không ngờ Khương Thư Di lại xinh đến vậy. Trước kia cả nhà đã xem ảnh, biết cô gái nhà họ Khương xinh nhưng ảnh thì vẫn là ảnh, đâu thể hiện được thần thái.

Hôm nay gặp ngoài đời mới thấy, đẹp đến mức hiếm gặp. Hạ Thanh Châu không khỏi nhớ đến chuyện lúc nhà gái đòi hủy hôn, em trai nhất quyết không đồng ý, dù thế nào cũng không chịu buông. Rõ ràng chưa từng tiếp xúc nhiều, vậy mà đã thích đến thế rồi sao? Hạ Thanh Châu có chút lo, sợ em mình chỉ bị nhan sắc làm mờ mắt.

Nếu là bình thường thì anh ấy cũng chẳng buồn quản nhưng nhà họ Khương hiện giờ không còn như trước. Không thể để em mình vì say mê nhan sắc mà cưới về rồi lại làm khổ người ta. Nhà họ Hạ tuyệt đối không cho phép xảy ra chuyện như vậy.

Là anh cả, tất nhiên phải nhắc nhở một chút.

Hạ Thanh Nghiên khó hiểu nhìn anh trai: “Anh, trong lòng anh em là kiểu người thế à?”

Câu này làm anh trai ngoại giao như Hạ Thanh Châu nghẹn họng: “Tất nhiên anh biết em không phải người như vậy, chỉ là nhắc nhở thân tình thôi.”

“Anh cứ yên tâm, về anh nhớ nói với bà nội với bố mẹ, em không phải người vô trách nhiệm.”

“Đàn ông con trai đã nói thì phải giữ lời.” Hạ Thanh Châu vỗ vai em trai mình: “Nếu để bọn anh biết em không đối xử tốt với người ta, đừng nói bố, đến anh cũng xử lý em trước.”

Hạ Thanh Nghiên: Ủa? Em cũng đâu có trăng hoa gì? Sao ai cũng không yên tâm về em thế?

Hạ Thanh Châu: Tại ai bảo vợ em đẹp quá đáng, nhìn thế nào cũng thấy em bị mê sắc!

Chu Xuân Hoa bê đồ bước vào, đúng lúc nghe thấy mấy câu Hạ Thanh Châu nói. Khi vào bếp giúp Phùng Tuyết Trinh, chị vội vàng nháy mắt kể lại mấy lời vừa nghe: “Tuyết Trinhà, yên tâm được rồi đấy. Anh cả nhà đồng chí Hạ cũng là người đàng hoàng, tôi thấy sau này Di Di gả vào nhà họ, nhất định sẽ sống tốt.”

Phùng Tuyết Trinh trông chờ điều đó lâu rồi, nghe vậy thì nhìn ra ngoài, khóe miệng cũng nở nụ cười rõ rệt hơn. Tối nay chính là tiệc cưới chính thức của hai người, mời vài người thân và hàng xóm, cộng thêm anh cả chị dâu nhà họ Hạ, tổng cộng chỉ hai bàn.

Khi bắt đầu dọn cơm, Trương Mỹ Hiền mới khoác tay Khương Thư Di đi ra: “Tân nương nhà mình đến rồi đây.”

Nghe thấy thế, Hạ Thanh Nghiên lập tức quay đầu lại, vừa hay thấy vợ mình được chị dâu dắt ra. Cô đã thay sang chiếc áo khoác dạ ngắn màu đỏ mà chị dâu tặng. Mái tóc đen nhánh được chải gọn thắt bím ra sau, phần mái phía trước cũng được vuốt lên, cài bằng một chiếc kẹp ruy băng đỏ.

Trán cô lộ rõ, gương mặt vốn trẻ trung nay lại càng hợp tuổi hơn khi không có tóc mái che. Hạ Thanh Nghiên bước tới, tự nhiên chìa tay ra. Khương Thư Di đặt tay vào lòng bàn tay anh, anh nhẹ nhàng nắm lấy, khuôn mặt hiện rõ nụ cười không giấu được.

Mọi người đều biết Khương Thư Di dễ ngượng, chẳng ai làm ầm ĩ, chỉ lần lượt chúc phúc hai người. Hạ Thanh Nghiên vẫn nắm tay cô, vừa nhận lời chúc của mọi người vừa vui vẻ cảm ơn.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc