Thế nên lần này, anh chuẩn bị cho bố mẹ vợ găng tay da, thêm mấy chiếc áo len lông cừu mịn giữ nhiệt. Mặc bên trong không chỉ ấm mà còn kín đáo. Phùng Tuyết Trinh và Khương Sùng Văn không ngờ con rể lại chu đáo đến vậy, trong lòng cảm động, mắt cũng thấy hơi cay. Sáng hôm sau, anh cả và chị dâu của Hạ Thanh Nghiên đến nơi, chính anh ra ga đón họ.
Anh cả Hạ Thanh Châu hơn anh tám tuổi, năm nay ba mươi sáu, con cái cũng đã lớn nhưng vì làm ở Bộ Ngoại giao nên khí chất ôn hòa, nho nhã. Chị dâu Trương Mỹ Hiền kém anh cả hai tuổi, ba mươi tư, cũng làm phiên dịch ở Bộ Ngoại giao.
Hai người vốn đang trong kỳ nghỉ, vì chuyện nhà họ Khương mới vội vã đến đây.
“Anh, chị.” Hạ Thanh Nghiên vừa thấy họ liền bước tới nhận hành lý từ tay anh trai.
“A Nghi.” Hạ Thanh Châu gật đầu với em trai, đã lâu không gặp, thấy em trai trầm ổn hơn hẳn trước kia. Trương Mỹ Hiền cũng mỉm cười chào lại. Trên đường rời nhà ga, Hạ Thanh Châu hỏi em trai về tình hình nhà họ Khương.
Hạ Thanh Nghiên không giấu giếm, kể hết mọi chuyện, cả những sắp xếp anh đang làm. Hạ Thanh Châu vào Bộ Ngoại giao từ năm hai mươi tuổi, bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như sắp xếp hồ sơ.
Bây giờ anh ấy đã là một nhà ngoại giao có thể độc lập xử lý công việc. Anh ấy vẫn nhớ những năm trước, Bộ Ngoại giao đã tốn không ít công sức để mời các chuyên gia, giáo sư trở về nước. Không ngờ mới chỉ hơn mười năm đã thay đổi chóng mặt thế này. Dù anh ấy không thể làm gì lớn nhưng vẫn luôn cùng bố chạy đôn chạy đáo, cố gắng giữ lại được càng nhiều chuyên gia càng tốt.
Nghe tin chú Khương cuối cùng vẫn không tránh khỏi bị đưa đi, anh ấy cảm thấy vô cùng tiếc nuối. Trương Mỹ Hiền vỗ nhẹ tay chồng, ý bảo chuyện này lát nữa đừng nhắc tới nữa. Hạ Thanh Châu dĩ nhiên hiểu.
Thế nên khi tới nhà họ Khương, cả hai chỉ nói đến chuyện kết hôn của Hạ Thanh Nghiên và Khương Thư Di, không đá động gì đến chuyện bị điều đi. Nhà họ Hạ từ trước đã biết tình trạng của Khương Thư Di nhưng chưa có cơ hội tiếp xúc. Vì Hạ Thanh Nghiên yêu cô nên mọi người cũng không để tâm.
Lần đầu tiên gặp mặt hôm nay, Hạ Thanh Châu và Trương Mỹ Hiền không ngờ tình trạng của cô lại tốt hơn tưởng tượng nhiều. Chỉ là lúc đông người thì ít nói nhưng đầu óc lanh lợi, ăn nói có logic.
Vì kỳ nghỉ của Hạ Thanh Nghiên cũng không dài, anh cả chị dâu đã đến, nhà họ Khương liền quyết định tối nay tổ chức một bữa cơm, mời hàng xóm láng giềng tới chơi. Xem như chính thức định chuyện của hai đứa.
Hạ Thanh Châu và Trương Mỹ Hiền hoàn toàn đồng ý. Dù gì họ cũng định đến đón Khương Thư Di, giờ em trai đã tới, họ chỉ cần đứng ra làm người chứng kiến. Thời gian gấp rút nhưng nhà họ Khương đã chuẩn bị trước, nên cũng không lộn xộn. Buổi chiều, Trương Mỹ Hiền muốn trang điểm nhẹ nhàng cho Khương Thư Di.
Cô vừa hay mới mua vài chiếc kẹp tóc ở Cửa hàng Hữu Nghị, còn có một chiếc áo khoác đỏ rực rỡ. Ngoài ra, còn mang theo một thỏi son môi màu nhẹ nhàng cho Khương Thư Di.
Hạ Thanh Châu thì ra ngoài phụ em trai. Còn trong phòng, khi Trương Mỹ Hiền đang chải tóc cho Khương Thư Di, nhìn vào gương thấy cô bé vén tóc mái để lộ vầng trán mịn màng, chính cô cũng ngẩn người vì vẻ đẹp ấy.
Nói ra thì, chị ấy làm việc ở Bộ Ngoại giao, mấy năm qua đã đi qua không ít quốc gia, cũng gặp không ít cô gái xinh đẹp ở khắp nơi. Nhưng con gái nước Hoa mình đẹp lại là một kiểu khác vẻ đẹp kín đáo, dịu dàng của phương Đông.
Mà Khương Thư Di, chắc có thể coi là hình mẫu điển hình của mỹ nhân phương Đông: “Di Di, em xinh thật đấy.”
Trương Mỹ Hiền không kìm được nhớ lại chuyện mẹ chồng mình từng nói muốn hủy hôn với nhà họ Khương, lúc đó em chồng chị thất thần đến mức nào. Chị còn từng hỏi chồng mình rằng sao em ấy lại mê mẩn cô gái nhà họ Khương đến thế. Bây giờ nhìn tận mắt, chị cũng thấy mềm lòng, thử hỏi ai mà không thích nổi chứ?