Ủy ban cách mạng tới dán niêm phong, người dẫn đội lại là Dư Kiến Dũng. Thấy nhà họ Khương đã dọn gần hết, chỉ còn vài món đồ cũ nát, sắc mặt hắn u ám. Nhưng vì có mặt Hạ Thanh Nghiên, hắn không dám giở trò, chỉ ra lệnh dán niêm phong lên cổng chính, cổng sân và cả cửa sổ.
Thấy hai người chưa rời đi, Dư Kiến Dũng liếc sang Khương Thư Di chỉ một ánh nhìn cũng khiến hắn thấy không cam lòng. Cô gái này hình như lại càng xinh đẹp hơn. Trong lòng hắn đầy tiếc nuối. Nếu không phải vì Hạ Thanh Nghiên xuất hiện, cô gái này giờ đã ngoan ngoãn nằm trong tay hắn. Dù giữ không được thì dâng cho cấp trên, cũng đủ giúp hắn leo cao.
Hạ Thanh Nghiên kéo Khương Thư Di đứng sát bên mình, ánh mắt lạnh lùng sắc bén luôn dõi theo Dư Kiến Dũng. Dư Kiến Dũng dù không cam lòng cũng đành nuốt vào trong, dán niêm phong xong thì dẫn người bỏ đi.
Đợi bọn họ đi rồi, mấy người hàng xóm thân thiết mới hé cửa, len lén vẫy tay với Khương Thư Di. Còn những người bình thường thì chỉ đứng xa xa, dè chừng. Khương Thư Di cũng không trách móc. Nhưng những ai lúc này vẫn không bỏ rơi nhà cô, cô nhất định ghi nhớ trong lòng. Cô vẫy tay chào mọi người, rồi mới xoay người lại.
“Chúng ta đi thôi.”
“Thư Di, đợi chút!” Chu Xuân Hoa đặc biệt xin nghỉ ở trường, chạy về gọi hai người lại.
Cô hấp tấp chạy vào nhà lấy ra một chiếc mũ len móc tay và một chiếc khăn quàng: “Thư Di, trời Tây Bắc lạnh lắm, mang cái này theo nhé.”
Vì sợ bị Ủy ban cách mạng làm khó, cô vẫn chưa dám đưa. Giờ hai người sắp đi rồi, chẳng ai làm gì được nữa.
“Cảm ơn dì Xuân Hoa, dì cũng nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”
“Ừ.” Chu Xuân Hoa vừa lau nước mắt vừa dặn Hạ Thanh Nghiên: “Đồng chí Hạ, Thư Di chưa từng đi xa, dọc đường nhất định phải chăm sóc con bé thật tốt nhé.”
“Dì yên tâm, con sẽ chăm sóc cô ấy.”
Chu Xuân Hoa lúc này mới vội vàng vẫy tay: “Đi nhanh đi, đường xa thế này, đừng chậm trễ nữa.”
Khương Thư Di lên xe. Hạ Thanh Nghiên đợi cô quay đầu nhìn lại căn nhà từng sống, rồi mới khởi động xe.
Từ Tô Thành đến Tây Thành mất khoảng bốn ngày, từ Tây Thành đến đơn vị đóng quân còn thêm vài tiếng nữa. Lúc tới vì vội vàng nên đêm đầu Hạ Thanh Nghiên không nghỉ ngơi. Nhưng lần này đưa vợ theo, đương nhiên anh sẽ không làm liều như thế nữa. Vì thế thời gian di chuyển sẽ kéo dài hơn rất nhiều.
Tự mình lái xe có cái lợi là ban ngày mệt thì buổi tối có thể nghỉ ở nhà khách, nghỉ ngơi xong lại đi tiếp. Chỉ có điều người cầm lái thì vất vả hơn hẳn. Mà xe jeep quân dụng thời này vốn không đề cao độ thoải mái, chỉ có thể nói là "nồi đồng cối đá".
May mà Hạ Thanh Nghiên đã quen. Trên đường, Khương Thư Di sợ anh mệt quá, bèn ngồi nói chuyện với anh suốt.
Nói thật, thời này đến xe đạp còn hiếm, huống chi là ô tô bốn bánh. Thứ này thực sự rất hiếm thấy. Nhưng với một người lớn lên từ tương lai như Khương Thư Di, cô luôn tuân thủ quy tắc giao thông, tuyệt đối không để xảy ra tình trạng lái xe khi mệt.
Hai người đang gấp rút trở về Tây Thành, mà không hề biết chuyện Hạ Thanh Nghiên kết hôn đã lan khắp đơn vị rồi. Ban đầu chỉ nghe nói anh về đón vị hôn thê theo hôn ước, cũng có người đồn là về hủy hôn. Ai ngờ chỉ mấy hôm sau đã truyền ra tin kết hôn.
Chuyện này chắc chắn là thật, vì chính Hạ Thanh Nghiên gọi điện về đơn vị, nhờ thủ trưởng cũ hỗ trợ làm đơn xin kết hôn. Tần Châu bạn học của Hạ Thanh Nghiên thậm chí còn dẫn người dọn dẹp luôn căn nhà tập thể mà thủ trưởng đặc biệt phân cho vợ chồng mới cưới.
Đơn vị này có cả vạn quân nhân. Vì điều kiện ở Tây Bắc khắc nghiệt, nên những phúc lợi có thể tranh thủ đều cố gắng tranh thủ. Vì thế chỉ cần Hạ Thanh Nghiên nộp đơn xin kết hôn, người còn chưa về đến nơi, căn nhà ở khu gia đình sĩ quan đã được sắp xếp đâu vào đấy. Thủ trưởng cũ còn bảo hậu cần chuẩn bị sẵn vài món đồ nội thất mới tinh như tủ quần áo, tủ đựng đồ...