TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 23

Trước Sau

break

“Đồng chí Hạ, là do tôi giác ngộ chưa đủ.” Trương Quốc Khánh cảm thấy hôm nay mình đúng là bị Hạ Thanh Nghiên bóp chặt trong lòng bàn tay, mà đến giờ vẫn chưa nhìn ra rốt cuộc anh ta muốn gì.

Nói là đòi lại công bằng cho nhà họ Khương thì nhìn cũng không giống. Bảo vì tiền thì càng không phải.

Đúng lúc đó, mấy người Dư Kiến Dũng chân thấp chân cao cũng chạy về đến văn phòng: “Trưởng ban Trương...”

Vừa vào cửa, Dư Kiến Dũng đã thấy Hạ Thanh Nghiên đang ngồi ung dung bên trong, lập tức câm nín. Há miệng định nói gì nhưng cuối cùng lại không dám, chỉ đứng một bên không dám ho he.

Trương Quốc Khánh thấy hắn thì hận không thể đá cho một phát nhưng vẫn cố nín lại. Hắn không đoán được Hạ Thanh Nghiên đang toan tính gì, lỡ động tay động chân thì lại bị mang tiếng như đám địa chủ ngày xưa. Dù sao bây giờ đều là đồng chí, không thể nói đánh là đánh được.

Hạ Thanh Nghiên phát hiện Trương Quốc Khánh đúng là loại người cẩn trọng. Bảo sao bao năm làm điều xấu mà chức vụ cứ tăng dần. Mấy người Dư Kiến Dũng đã về, chuyện cũng nên giải quyết rồi. Trước hết, hành vi khám nhà sai quy trình là không thể chối cãi. Hạ Thanh Nghiên đưa ra sáu điều lệnh, nếu không phối hợp thì anh sẽ liên hệ trực tiếp với chỉ huy đóng quân địa phương.

Bởi trong sáu điều lệnh có ghi rõ, gặp loại việc này phải báo lên đơn vị đồn trú. Mà nếu chuyện tới tai họ, quân đội có quyền bắt giữ và tạm giam. Trương Quốc Khánh sợ bị vạ lây, thái độ mềm mỏng đến mức không thể mềm hơn. Hạ Thanh Nghiên thấy thời cơ chín muồi cũng không làm căng thêm.

Anh bảo bên Ủy ban tự viết bản kiểm điểm, còn thiệt hại thì nhất định phải bồi thường, vì đó là tài sản tập thể. Giờ thì Trương Quốc Khánh nói gì cũng gật đầu răm rắp, thuận theo lời Hạ Thanh Nghiên , còn chủ động viết kiểm điểm trước. Hạ Thanh Nghiên cũng báo luôn thiệt hại nhà họ Khương khoảng hai trăm tệ.

“Trưởng ban Trương, trước khi Kỹ sư trưởng Khương bị đưa đi, những thứ đó vẫn là tài sản cá nhân. Tôi còn ở Tô Thành một thời gian, đợi sau khi xác định được nơi ông ấy bị điều đi, sẽ đem theo biên lai thiệt hại mà Ủy ban đã xác nhận, giao lại cho viện nghiên cứu.”

Lời của Hạ Thanh Nghiên có nghĩa: tiền phải để anh giữ. Những người ở đây quen thói lấy quyền đè người, lỡ đưa tiền cho nhà họ Khương, chưa biết chừng sau này lại quay sang thù hằn họ. Giờ mọi mũi nhọn đều đổ về anh, thích thì cứ nhằm vào anh đây này!

Trưởng ban Trương giờ chỉ mong tống được vị sát thần này đi cho nhanh. Dù sao thì nhà họ Khương cũng sắp bị điều đi, tốt nhất là đi hết, càng nhanh càng tốt.

Khi Hạ Thanh Nghiên về đến nhà, trong phòng đã được dọn dẹp gần xong. Nhìn qua vẫn gọn gàng ngăn nắp nhưng chỉ cần liếc thấy cái bàn phải kê chân hay cái nồi thiếu mất một quai, là đủ biết căn nhà này đã từng tan hoang đến thế nào. Cả nhà ngồi trong phòng khách, không khí u ám trĩu nặng.

Đặc biệt là Khương Thư Di, vốn dĩ cơ thể đã yếu, trông lúc nào cũng mỏng manh, giờ đây ánh mắt lơ đãng nhìn về một hướng, càng khiến cô trở nên mong manh dễ vỡ.

“Cháu chào bác trai, bác gái.” Cửa không khóa, chỉ khép hờ. Hạ Thanh Nghiên vừa gõ cửa vừa đẩy bước vào.

Nghe thấy tiếng, cả nhà đồng loạt quay lại nhìn. Khương Thư Di vội đứng dậy, nhìn anh từ trên xuống dưới, thấy anh không bị thương, quần áo cũng chỉnh tề, mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.

“A Nghiên về rồi? Người ta không làm khó cháu chứ?” Khương Sùng Văn đứng dậy, bước đến hỏi với vẻ quan tâm.

Hạ Thanh Nghiên lắc đầu: “Không ạ, hai người yên tâm, họ không dám làm gì cháu đâu.”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”

Nghe vậy, Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh mới thở phào. Phùng Tuyết Trinh nhanh tay quay lại rót nước cho anh, may mà cái bình giữ nhiệt lúc nãy không bị đập hỏng, nếu không đến ngụm nước ấm cũng không có mà uống.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc