Hạ Thanh Nghiên đi thẳng đến trước mặt Khương Thư Di. Cô không nói gì nhưng ánh mắt đầy lo lắng. Anh hạ giọng trấn an: “Đừng sợ, không sao rồi.”
Khương Thư Di khẽ gật đầu, ánh mắt đầy tin tưởng.
“A Nghiên, uống nước đi con.”
“Cảm ơn bác ạ.” Anh nhận lấy chiếc cốc tráng men, rồi móc từ túi ra một xấp tiền bồi thường cùng tờ biên nhận của Ủy ban cách mạng, đưa cho Khương Sùng Văn: “Chú Khương, đây là tiền bồi thường đồ đạc bị phá, còn đây là giấy xác nhận họ tự tay viết nhận đã làm hỏng đồ.”
Khương Sùng Văn cầm tờ giấy rồi lại nhìn chồng tiền to trong tay, ngạc nhiên nhìn Hạ Thanh Nghiên: “Họ... sao lại?” Người của Ủy ban cách mạng mà chịu bồi thường?
Chuyện này xưa nay chưa từng có. Từ khi phong trào bắt đầu, đám người Ủy ban cách mạng muốn ngang ngược thế nào là ngang ngược thế ấy, phá đồ, đánh người chẳng ai dám đòi bồi thường, thậm chí đến cuối cùng còn bị gán tội ngược lại.
Những năm qua, đừng nói là viện nghiên cứu, bác sĩ hay giáo sư đại học bị liên lụy đâu có ít, lục soát, đập phá là chuyện thường ngày. Chưa ai từng thấy Ủy ban cách mạng trả một xu.
“A Nghiên, chuyện này...”
Hạ Thanh Nghiên dù ở quân đội nhưng cũng hiểu rõ tình hình hiện tại. Danh sách bị đưa đi cải tạo đều do tay họ nắm, tìm tội danh để trừng trị người khác là việc sở trường. Nếu không phải hôm nay bắt được tận tay thì chỉ riêng cuốn sách đó cũng đủ để gán tội.
Thế nên không ai dám đụng đến người của Ủy ban nhưng anh thì không sợ. Vừa lập công lớn, thân phận vững chắc, chẳng ngán bị đụng đến. Hạ Thanh Nghiên kể lại việc mình tìm đến trưởng ban của Ủy ban cách mạng, vừa uy hiếp vừa dụ dỗ, cuối cùng bắt họ phải thừa nhận đã phá hoại đồ đạc. Anh còn nói sẽ báo cáo vụ việc lên đơn vị phòng vệ, thế là bọn họ mới chịu nhượng bộ.
Giờ có cả giấy trắng mực đen, chẳng sợ bọn họ chối.
“Bác trai bác gái, chuyện này chỉ có thể dọa họ thôi. Dù sao phong trào này từ trên xuống dưới, không phải việc một mình cháu là có thể thay đổi.”
“Chúng ta hiểu mà, A Nghiên, vất vả cho cháu rồi.” Khương Sùng Văn nói xong thì giữ lại tờ biên nhận có chữ ký của Trương Quốc Khánh, còn tiền thì nhét hết trả lại cho Hạ Thanh Nghiên.
“Cháu giữ lấy số tiền này đi. Nếu để tiền ở chỗ bác, lại thành cái cớ cho họ kiếm chuyện.”
Hạ Thanh Nghiên đương nhiên hiểu điều đó, nếu không Ủy ban cách mạng đã chẳng yêu cầu chuyển tiền về tập thể.
“Vậy đưa cho Di Di đi. Dù sao sau này của cháu cũng là của cô ấy.” Anh đưa tiền sang cho Khương Thư Di.
Cô ngẩn ra, còn chưa kịp nhận thì anh đã nhét vào tay, còn dặn: “Cất cho kỹ nhé.”
Khương Thư Di đang định nói gì thì Hạ Thanh Nghiên lại lên tiếng: “À, bác trai bác gái, chuyện bị đưa đi cải tạo thì đúng là không thay đổi được. Nhưng hôm nay cháu có nhờ người, ít ra có thể đổi được nơi cải tạo.”
Chuyện này gần như đã định sẵn. Dù trong nhà không tìm thấy bằng chứng gì nhưng chuyện Khương Sùng Văn từng sống ở nước M hơn mười năm là điều không thể chối cãi. Ngày xưa cả gia đình phải trải qua muôn vàn khó khăn, tránh bao lần ám sát, từ tàu thủy đến máy bay, mất gần nửa năm mới về được nước.
Không ngờ, chuyện từng là vinh quang lại trở thành cái án tử treo lơ lửng trên đầu, khiến họ có trăm miệng cũng chẳng thể biện minh. Nhưng Khương Sùng Văn không hối hận. Dù sao đây mới là nhà, bầu trời có tối tăm một lúc cũng không nghĩa là mãi mãi như thế. Vốn đã chuẩn bị tâm lý, vậy mà giờ nghe Hạ Thanh Nghiên nói vậy, trong mắt ông bà lại bừng lên chút hy vọng.
“Đổi được đi đâu vậy cháu?”
“Cháu đã đổi được đến huyện Lũng, cách Tây Thành khoảng một trăm cây số.” Hạ Thanh Nghiên nói: “Ở đó có một lâm trường, giám đốc chính là lão đoàn trưởng của cháu hồi mới nhập ngũ. Ông ấy là người chính trực, không chạy theo danh lợi, lại rất coi trọng người làm nghiên cứu. Đến lúc đó, cháu sẽ viết thư nhờ ông ấy quan tâm đến bác trai bác gái. Cháu với Di Di cũng tiện sang thăm.”