TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 22

Trước Sau

break

Chu Xuân Hoa nghĩ lại cũng thấy có lý. Nói cho cùng thì ông cũng đâu phải người bình thường, đang làm đến chức tổ trưởng trong Ủy ban Cách mạng, vậy mà một tên thanh niên lại dám dẫn người đến hống hách, đúng là quá ngông cuồng. Nhìn cậu ta có chút bản lĩnh thật nhưng chắc chắn không thể lớn hơn cả lãnh đạo viện nghiên cứu, đúng không?

Dù Hạ Thanh Nghiên không thể ngăn việc Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh bị đưa đi lao động cải tạo nhưng dọa cho đám người trong Ủy ban Cách mạng một trận thì vẫn làm được.

Dù sao thì anh vừa mới lập công lớn. Ông nội nhà họ Hạ năm xưa từng đánh giặc, hy sinh trong một trận chiến quan trọng, còn từng lấy thân mình chắn đạn cho vị lãnh đạo số một hiện tại. Bố anh cũng lập công lớn trong trận đó.

Cho nên điều khiến anh tự tin nhất chính là: chẳng cần sợ ai. Không những không sợ người ta gây sự, mà ngược lại, người ta còn phải sợ anh đến gây chuyện. Khi Hạ Thanh Nghiên bước vào văn phòng Ủy ban Cách mạng ngồi xuống, Trưởng ban Trương liền cảm thấy lần này đúng là đụng phải thứ dữ rồi.

Anh đến đây là để tố cáo Dư Kiến Dũng và đồng bọn có hành vi khám nhà sai quy định: “Trưởng ban Trương, anh là cán bộ tốt của nhân dân nhưng không thể dung túng cấp dưới làm việc bậy bạ như thế. Cố ý phá hoại tài sản nhà nước và tập thể, nếu báo cáo lên cấp trên, e là người phải đi học cải tạo chính là anh đó.”

So với lúc đối mặt với Dư Kiến Dũng, thái độ của Hạ Thanh Nghiên với Trương Quốc Khánh vẫn dễ chịu hơn một chút. Anh biết mình chỉ có thể nắm thóp Dư Kiến Dũng được, còn đơn tố cáo Khương thúc đã chuyển lên trên, việc ông ấy bị đưa đi là không thể thay đổi.

Nhưng đi đâu lại có thể sắp xếp được. Anh đến đây chính là để xử lý chuyện này. Giờ cơ bản cũng xong rồi, chỉ sợ Trương Quốc Khánh giở trò, nên cần nắm trong tay thứ gì đó để kiềm chế ông ta.

Trương Quốc Khánh đúng là không biết chuyện Dư Kiến Dũng dẫn người tới nhà họ Khương. Thực ra ông ta vẫn luôn muốn đích thân đi một chuyến, dù sao với chức vụ của Khương Sùng Văn, từng được đi du học, chắc chắn trong nhà chẳng ít đồ.

Lục một chuyến, đừng nói ăn cả đời, ít nhất cũng đủ dùng nửa đời. Nhưng vì có người bên trên chặn lại nên ông ta vẫn cố nhịn, dù sao mấy hôm nữa là bên trên cũng không đè được nữa rồi. Ai ngờ thằng đầu heo Dư Kiến Dũng lại dám tự ý hành động, mà đã hành động thì chớ, còn bị người ta bắt thóp. Trương Quốc Khánh tức đến muốn phun máu, lại bị Hạ Thanh Nghiên đổ hết trách nhiệm sang đầu mình.

“Đồng chí Hạ, chuyện này thật sự tôi không biết gì cả.” Trương Quốc Khánh lập tức phủi sạch trách nhiệm.

Hạ Thanh Nghiên nghĩ: biết hay không cũng chẳng quan trọng, dù sao ông cũng chẳng phải người tốt lành gì.

Trương Quốc Khánh thấy Hạ Thanh Nghiên không nói gì, mắt đảo một vòng rồi nói: “Hay thế này đi, hôm nay thiệt hại bao nhiêu, bảo Kỹ sư trưởng Khương làm danh sách, Ủy ban chúng tôi sẽ bồi thường đầy đủ.”

Nghe vậy, Hạ Thanh Nghiên liền hỏi lại: “Ý Trưởng ban Trương là nhà Kỹ sư trưởng Khương không bị đưa đi nữa à?”

Trương Quốc Khánh bị hỏi đến khựng lại: “Đồng chí Hạ, chuyện của Kỹ sư trưởng Khương là chỉ thị từ cấp trên, có đưa đi hay không không phải chúng tôi quyết định được.”

“Đã vậy, một khi ông ấy đã bị đưa đi thì tài sản phải thu hồi cho tập thể, mà tài sản tập thể tức là của nhà nước. Trưởng ban Trương giờ định lấy tiền ra giải quyết riêng là vi phạm pháp luật, móc túi nhà nước đấy.”

Chiếm đoạt tài sản quốc gia? Trương Quốc Khánh vừa nghe xong, suýt nữa chân mềm nhũn quỳ xuống. Cái tên Hạ Thanh Nghiên này rốt cuộc là yêu quái phương nào vậy, sao nói chuyện không chừa cho ai đường lui?

“Đồng chí Hạ...”

“Trưởng ban Trương, anh thấy tôi nói có lý không?”

Trương Quốc Khánh: Tôi mà dám bảo không thì coi như tiêu đời rồi.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc