TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 21

Trước Sau

break

“Va chạm chút ít?” Hạ Thanh Nghiên không nói nhiều, chỉ tay vào mớ hỗn độn dưới đất, lạnh giọng: “Gọi đây là khám xét sao? Nhìn chẳng khác gì thổ phỉ cướp bóc!”

“Chưa kể, Sáu điều chỉ thị đã quy định rất rõ: tài sản tập thể của quốc gia tuyệt đối không được xâm phạm, nhân dân có trách nhiệm bảo vệ. Bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào cũng không được chiếm dụng, đập phá hay dùng bất kỳ lý do nào để phá hoại.”

“Nếu xác định gia đình kỹ sư Khương bị điều chuyển, toàn bộ tài sản này sẽ do nhà nước thu lại. Còn các người, phá hoại toàn bộ, tôi sẽ lập tức báo cáo lên cấp trên, tội danh: cố tình hủy hoại tài sản tập thể!”

Hạ Thanh Nghiên nâng tầm sự việc lên cấp quốc gia, còn nhóm Dư Kiến Dũng thì vốn chỉ biết lấy oai ra dọa người, nào địch nổi một sĩ quan tốt nghiệp chính quy. Chỉ mấy câu đã khiến cả bọn toát mồ hôi. Làm hỏng tài sản quốc gia? Dù có gan trời họ cũng không dám. Nhưng nhìn cảnh tượng tan hoang khắp phòng, căn bản không bào chữa được gì.

“Bác trai, bác gái, hai người đừng sợ. Cháu sẽ đến tìm Chủ nhiệm Lưu ở Ủy ban Cách mạng. Cháu không tin giữa ban ngày ban mặt lại có thể ngang nhiên bắt nạt người ta như thế.” Hạ Thanh Nghiên nói xong không buồn để ý đến đám người kia, quay đầu sải bước đi ra ngoài.

Dư Kiến Dũng thấy vậy định chạy theo nhưng ra đến nơi mới phát hiện người ta lái xe Jeep, còn mình chỉ có đôi chân muốn đuổi cũng chẳng kịp. Tiếng động cơ xa dần bên ngoài khu nhà.

Khương Sùng Văn lúc này mới lên tiếng: “A Nghiên liệu có sao không?”

Nghe vậy, Khương Thư Di cũng không khỏi lo lắng. Lúc nãy mấy lần cô nhìn sang, Hạ Thanh Nghiên đều âm thầm ra hiệu trấn an cô bằng ánh mắt. Thế nhưng anh không nói gì mà cứ thế rời đi, cô vẫn không khỏi bất an.

“Chắc không sao đâu, A Nghiên là đứa biết suy nghĩ, không giống người bốc đồng.” Phùng Tuyết Trinh cũng lo nhưng trong lòng vẫn âm thầm hy vọng.

Căn nhà tan hoang chẳng ai dọn dẹp, đến khi hoàn toàn yên ắng, Chu Xuân Hoa với mấy người hàng xóm mới dám bước ra, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt thì lên tiếng: “Ông Khương, bà Tuyết Trinh, trưa nay sang nhà tôi ăn cơm nhé.”

“Đúng đấy, vừa hay tôi đang tráng bánh. Lâu rồi không tụ họp gì cả.”

Hai nhà khác cũng đồng thanh phụ họa. Trước kia, nhà nào mà nấu món ngon như móng giò hầm là đều gọi nhau cùng ăn. Bây giờ người quen đi nhiều, mấy cuộc tụ tập cũng thưa dần.

Khương Sùng Văn và Phùng Tuyết Trinh không từ chối. Bát đũa đều bị đập nát, muốn nấu cơm cũng không còn dụng cụ. Dù vậy, nhà họ cũng không phải kiểu ăn nhờ ở đậu. Hơn nữa, trong nhà còn đông người, lát nữa Hạ Thanh Nghiên chắc chắn sẽ quay lại.

Phùng Tuyết Trinh liền mang chút gạo, nhặt lại ít rau còn sót, rồi lấy ra một miếng thịt ba chỉ được giấu trong chiếc hũ cũ nát trong góc bếp: “Xuân Hoa, trưa nay làm phiền chị rồi.”

Chu Xuân Hoa xua tay: “Phiền gì mà phiền, hàng xóm với nhau bao năm rồi.”

Vừa rồi nhà họ Khương náo động như vậy, ai cũng biết là Ủy ban Cách mạng đến gây chuyện. Lúc đó ai nấy đều e dè, không dám lên tiếng giúp. Thời buổi này, chỉ một câu nói cũng có thể bị liên lụy, ai mà dám?

Giờ bọn họ rút đi rồi, mọi người mới dám ra mặt, tiện tay giúp đỡ, đồng thời không khỏi bàn tán chuyện Hạ Thanh Nghiên vừa lên tiếng đòi báo cáo.

“Tuyết Trinh này, cậu nhóc đó hôn phu của Di Di ấy coi bộ có bản lĩnh đấy. Tôi nghe cậu ta nói định báo cáo lên trên, nếu thật sự báo được, liệu hai người có khi khỏi phải bị điều đi không?” Chu Xuân Hoa tò mò hỏi.

Vừa rồi bà không ra mặt nhưng dán sát tai nghe hết. Cái khí chất của cậu nhóc kia, nhìn qua đã biết không phải người tầm thường.

Phùng Tuyết Trinh chỉ cười cười. Chuyện không phải đi điều chuyển, bà không dám hy vọng. Chỉ cần lo được chỗ tốt cho con gái là bà mãn nguyện rồi: “Chuyện của nhà mình, không thể làm khó A Nghiên được.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc