TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 20

Trước Sau

break

Nhưng sống trong ủy ban cách mạng nhiều năm, sau khoảnh khắc sững sờ thì lại bình tĩnh lại. Dù sao đối mặt với một người đàn ông tràn đầy sát khí thế này, Dư Kiến Dũng cũng không dám ngông nghênh như lúc trước: “Đồng chí, chúng tôi nhận lệnh từ cấp trên đến khám xét.”

“Lệnh của ai? Giấy khám đâu, đưa ra!”

Dư Kiến Dũng nghẹn lời. Lệnh còn chưa xuống, giấy khám thì tất nhiên càng không có.

Gã nhìn Hạ Thanh Nghiên, thấy mặt lạ hoắc, đoán chắc là người ngoài không phải dân địa phương. Dù mặc quân phục có bốn túi nhưng là sĩ quan từ nơi khác tới thì chắc chắn không nắm rõ tình hình ở đây.

Ngừng lại hai giây, Dư Kiến Dũng mới vỗ vỗ tấm băng đỏ trên tay áo, cứng giọng: “Tất nhiên là lệnh từ ủy ban cách mạng.”

Mỗi địa phương, quyền hạn của ủy ban cách mạng khác nhau, cách làm cũng khác. Người đàn ông trước mặt không phải dân Tô Thành, đương nhiên không thể hiểu rõ tình hình ở đây, tức là bọn họ vẫn có thể thao túng tình thế.

“Vậy à? Xem ra tôi phải đi gặp Chủ nhiệm Trương của ủy ban cách mạng Tô Thành một chuyến rồi.”

“Chúng tôi đã tìm thấy chứng cứ cho thấy nhà họ Khương có biểu hiện tiểu tư sản rồi.” Dư Kiến Dũng sợ Hạ Thanh Nghiên thật sự đi tìm chủ nhiệm, nếu chuyện vỡ lở, mà lại chưa có lệnh khám xét thì kiểu gì bên Chủ nhiệm Trương cũng phải xử lý nghiêm.

Nhưng nếu thật sự tìm thấy “chứng cứ” thì lại là chuyện khác. Mọi chuyện do ủy ban cách mạng quyết định, ngay cả quân đội cũng không được can thiệp.

Vừa nói xong, tên đồng bọn nãy giờ phối hợp với Dư Kiến Dũng lập tức len vào đám đông, lén lút lùi về phía phòng Khương Sùng Văn.

Khương Thư Di vẫn luôn chú ý động tĩnh của bọn họ, đoán chừng gã kia định giở trò. Cô còn chưa kịp mở miệng nhắc thì Hạ Thanh Nghiên đã nhanh như chớp lao tới, đúng vào khoảnh khắc gã vừa bước vào cửa.

Hạ Thanh Nghiên ra tay gọn gàng, khống chế người kia ngay tại chỗ. Cùng lúc đó, cuốn sách dịch mà họ định gài để vu cho "tư tưởng tiểu tư sản" cũng rơi phịch xuống đất.

Bầu không khí lập tức đông cứng lại.

Hạ Thanh Nghiên nhanh tay giật lấy cuốn sách có bìa màu khỏi tay đối phương, bóp chặt trong lòng bàn tay, phản bác lại: “Hóa ra đây chính là chứng cứ đấy à?”

Anh vừa mới nghe ngóng được rằng Chủ nhiệm Trương bên Ủy ban Cách mạng ở Tô Thành là một người thích chụp mũ, dựng chuyện hãm hại đồng chí. Những năm qua, số người ngã xuống dưới tay ông ta không đếm xuể, ai cũng sợ.

Thủ đoạn gài bẫy như thế, bọn họ đã dùng đến mức thành thạo. Mà vừa khéo, năm nay cấp trên ban hành "Sáu điều chỉ thị".

Đó là sáu chỉ thị chuyên dùng để ngăn chặn những hành vi lệch lạc, phá hoại như tịch thu tài sản, lục soát vô cớ. Hạ Thanh Nghiên nghĩ lần này là cơ hội để xử lý dứt điểm chuyện này.

Dư Kiến Dũng với mấy người đi cùng, đừng nói là chỉ thị gì, chữ họ còn chẳng biết mấy cái, ngày ngày chỉ biết hô khẩu hiệu theo người ta. Đến khi gặp chuyện thật, phút chốc đã mềm nhũn.

“Đồng chí à, chuyện này là hiểu lầm thôi, đây là tang vật chúng tôi tịch thu từ nhà khác, đồng chí Vũ cũng chỉ định vào tìm thêm chứng cứ, không ngờ lại khiến anh hiểu nhầm.”

Đám người vừa nãy còn hung hăng đập phá giờ lại ngoan ngoãn đổi thái độ nhưng Hạ Thanh Nghiên đâu phải người dễ tha thứ.

“Đi, lập tức dẫn tôi gặp Chủ nhiệm Trương của các người. Tôi muốn hỏi xem Ủy ban Cách mạng lấy tư cách gì mà đến nhà dân lục tung thế này.”

“Hiểu lầm thôi mà, đồng chí giải phóng quân, chỉ là hiểu lầm! Chúng tôi chỉ làm nhiệm vụ điều tra, va chạm chút ít là chuyện không tránh khỏi...” Lúc này, Dư Kiến Dũng mới thấm thía thế nào là “cưỡi hổ khó xuống”.

Chẳng mong gì hơn, chỉ mong giải quyết xong chuyện trước mắt. Chủ nhiệm Trương trước đó còn dặn họ đừng hành động thiếu suy nghĩ, làm không tốt thì cuốn gói hết. Ai ngờ đêm qua uống chút rượu, đầu óc bốc lên, không kiếm được lý do đưa cả nhà Khương Sùng Văn đi, giờ lại đụng phải một người chẳng dễ đối phó.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc