TN 60: Người Đẹp Mắc Chứng Sợ Xã Hội

Chương 19

Trước Sau

break

“Đội trưởng Dư, tôi không chấp nhận tội danh này. Tôi, Khương Sùng Văn, tuyệt đối không bao giờ bán đứng đất nước mình, càng không thể có thư từ qua lại với gián điệp. Đây là vu khống.”

Khương Sùng Văn hiểu rõ, dù là tội gì, một khi đã bị tố cáo thì cũng khó tránh được. Thời điểm này, chỉ một lời nói lỡ cũng đủ để bị bắt đi. Nhưng ông không thể nhận tội. Dù có bị đưa đi lao động cải tạo, ông cũng không nhận.

Dư Kiến Dũng hừ lạnh một tiếng: “Vậy thì lục cho tôi. Nếu thật sự tìm ra thứ gì, kỹ sư trưởng Khương, xin lỗi cũng vô dụng.” Nói xong hắn ra hiệu cho đám người phía sau.

Cả đám lập tức hiểu ý. Mấy năm trời đi lục soát, ai nấy đều thành thạo chuyện lục tung nhà người khác. Bảy tám người nhanh chóng tản ra, lao thẳng vào phòng ngủ của hai vợ chồng và phòng của Khương Thư Di. Nói là tìm chứng cứ nhưng có ai không biết bụng dạ họ nghĩ gì?

Chẳng mấy chốc, chăn gối bị ném xuống đất, quần áo trong tủ bị lôi hết ra ngoài, ngay cả máy khâu, nồi niêu bát đũa cũng bị ném mạnh xuống đất. Nồi cơm đang chuẩn bị nấu bị hất tung, hạt gạo trắng phau vương vãi đầy nền nhà, nhìn mà xót xa.

Phòng của Khương Thư Di còn thảm hơn, đến cả ván giường cũng bị tháo tung ra. Cả căn nhà bị lục tung tan hoang, vậy mà đám người kia vẫn chẳng tìm được món gì đáng giá. Có người ghé sát tai Dư Kiến Dũng nói mấy câu, ánh mắt ông ta lập tức tối sầm lại.

Khương Sùng Văn là tổng công trình sư của đơn vị, chức vụ không hề thấp. Với cấp bậc này, lương một tháng gần như ngang bằng thị trưởng, vậy mà lại không có nổi một đồng nào ra hồn. Cái hộp sắt duy nhất trong nhà cũng chỉ đựng vài tờ tiền lẻ.

Ngay cả một công nhân bình thường cũng không thể túng đến mức đó. Chẳng lẽ họ giấu của rồi? Dư Kiến Dũng đã ra tay thì không đời nào chịu về tay trắng. Hôm nay vốn định nhân cơ hội thăm con gái lão già kia, tiện thể gom cả nhà đi luôn.

Nghe nói cô con gái bị vấn đề về đầu óc, nếu đưa được người về bên mình, dỗ vài câu là mọi chuyện êm xuôi. Không ngờ nhà này chẳng ai chịu mắc câu. Gã đã cố tình chọc tức nhưng bọn họ vẫn không ra tay. Tưởng đập phá như vậy thì nhà kia sẽ không chịu nổi mà phản kháng, ai dè lại nhịn được đến cùng.

Không lôi được người đi thì ít nhất cũng phải vơ được tí tiền, vậy mà đến cái đó cũng chẳng có. Dư Kiến Dũng tức đến mức mặt mày vặn vẹo.

“Đội trưởng, hay là...” Có người khẽ ra hiệu tay từ trong ống tay áo.

Những năm qua ngoài việc lục soát, bọn họ còn giỏi nhất là chuyện gài bẫy vu oan. Dù chẳng có gì, chỉ cần qua tay họ, cũng có thể biến thành “có vấn đề”.

Dư Kiến Dũng thấp giọng hỏi: “Mang theo rồi à?” Vốn hôm nay không có lệnh khám xét, ông ta tự ý dẫn người đến, tưởng chưa kịp chuẩn bị gì.

Người kia gật đầu: “Đội trưởng, em lúc nào cũng mang sẵn theo người.”

Dư Kiến Dũng hài lòng gật đầu: “Vậy được.” Thế là chuyến này cũng coi như có thu hoạch, dù có chuyện gì thì cũng không phải là không có lý do.

“Tìm chỗ nào thích hợp mà để vào.” Gã liếc nhìn xung quanh, đang đứng trong phòng của Khương Thư Di. Nghe nói cô này đầu óc có vấn đề, chắc cũng không đọc nổi sách vở gì. Nếu đặt vào đây, đến lúc lão già kia lại lấy cớ mà chối, phiền phức lắm.

Người kia gật đầu, định quay qua đặt món đồ vào phòng Khương Sùng Văn. Nhưng vừa bước ra khỏi phòng Khương Thư Di, hai người đã đụng ngay Hạ Thanh Nghiên đang đi đến.

“Các người đang làm gì đấy?”

Hạ Thanh Nghiên nhập ngũ từ năm hai mươi tuổi, mấy năm nay chinh chiến khắp nơi, lớn nhỏ gì cũng từng trải. Người từng ra chiến trường không giống người thường. Ánh mắt luôn có sát khí, bình thường thì trầm lặng nhưng gặp chuyện nguy hiểm là khí thế bức người.

Đám người như Dư Kiến Dũng, nếu không phải sinh nhầm thời thì chỉ là lũ đầu gấu lông bông, gặp Hạ Thanh Nghiên đột ngột như vậy, ai nấy đều giật mình thót tim.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc