Tìm Một Người Giống Anh

Chương 36 : ĐÊM LÀNH - “Chúng ta vốn dĩ đâu có thân, đúng không?...”

Trước Sau

break

Cô ấy nắm chiếc điện thoại, mấy lần ngắm nghía Liêu Thanh Diễm, nhìn đến mức chính mình cũng thấy ngại, thế là hỏi thẳng: “Cho tớ hỏi chút, cậu có phải là... Tiểu Hỏa Tháng Năm không? Tớ thấy tên WeChat của cậu cũng là Tiểu Hỏa kìa.”

“Là tớ đây.” Liêu Thanh Diễm hào phóng thừa nhận.

Người trong cái giới này phần lớn đều biết ID của cô, có điều họ chẳng thèm bấm theo dõi, có lẽ cảm thấy ba cái trò vụn vặt mang tính “chiêu trò khéo léo” này mà dùng để mưu sinh thì trông có vẻ hơi đáng thương.

“Tớ có theo dõi cậu và cả tài khoản phụ của cậu nữa đấy.” Tiểu Phan cười nói, “Tớ thích nội dung trên tài khoản phụ của cậu lắm, xem bánh cuốn với giải tỏa căng thẳng cực kỳ. Tớ chụp chung với cậu một tấm hình được không?”

Hai người ngại chụp ảnh tự sướng trước mặt bao nhiêu con người như thế này, bèn đứng dậy đi về phía bàn đảo bếp.

Chụp xong ba tấm, Liêu Thanh Diễm có một cuộc điện thoại gọi đến, là cô Mai gọi.

Tiểu Phan ra dấu tay “OK” với cô: “Cậu nghe máy đi, tớ chụp thế là được rồi.”

Liêu Thanh Diễm bước lùi vào bên trong một chút rồi bắt máy.

Có một vị khách đổi lịch tiệc tùng nên đơn hàng đột ngột cần gấp, cô Mai dự tính một mình làm không xuể, bèn hỏi xem Liêu Thanh Diễm có rảnh qua đỡ đần giúp khoảng hai tiếng đồng hồ hay không.

Kể từ lần trước đến nay, hễ không có công việc quay chụp là Liêu Thanh Diễm lại chạy đến đường Lô Hoa. Nơi cô ở chật chội, máy may đem ra dùng lúc nào cũng vướng tay vướng chân, cô Mai bảo cô cứ đến thẳng cửa tiệm mà làm, không gian rộng rãi, vật liệu gì cũng sẵn có, lúc rảnh tay cô còn có thể phụ việc cho cô Mai, một công đôi việc.

Liêu Thanh Diễm ngước mắt nhìn thử, phía bên ghế sofa đã không còn bóng dáng của Bạc Tư Niên nữa. Cô nhìn quanh một vòng cũng chẳng thấy anh đâu, không biết đã đi đâu rồi.

Mà có điều cô tiếp tục ở lại thì làm được gì cơ chứ, trong lòng cứ thấp thỏm không yên suốt thôi.

Liêu Thanh Diễm nhận lời, bảo giờ cô sẽ qua cửa tiệm ngay.

Cúp điện thoại, cô chào Khương Vũ và Đàn Nhược Vi một tiếng, bảo mình có chút việc nên xin phép đi trước.

Bạc Tư Niên đang ở trong phòng sách.

Vừa rồi Đàn Tri Dịch tìm anh, bảo muốn tìm một nơi riêng tư để nói chuyện.

Đàn Tri Dịch có nửa thời gian trong năm hoạt động ở châu Âu, lịch trình thường xuyên trùng lặp với bà Tư Tĩnh Âu.

“Đợt trước tớ và cô Tư cùng đứng chung sân khấu biểu diễn, ở trong phòng nghỉ, tớ có thấy cô Tư đang xem một bản báo cáo kiểm tra sức khỏe. Mấy ngày trước lúc quá cảnh ở Hồng Kông, tớ lại tình cờ bắt gặp, nghe thấy trợ lý của cô ấy gọi điện cho bác sĩ trưởng khoa điều trị, bác sĩ đang giục cô ấy tốt nhất là nên nhập viện làm phẫu thuật càng sớm càng tốt.”

“Bệnh gì?”

“Cụ thể thì tớ không rõ. Vốn dĩ nếu hôm nay cậu không đến, tớ cũng sẽ đi tìm cậu để nói về chuyện này. Chuyến lưu diễn toàn cầu năm nay của cô Tư vừa mới bắt đầu, với tính cách của cô ấy...”

Bạc Tư Niên thản nhiên nói: “Cậu đánh giá quá cao tiếng nói của tớ rồi. Có khi cậu khuyên còn có tác dụng hơn tớ đấy.”

Đàn Tri Dịch nhất thời không biết phải tiếp lời thế nào.

“Cảm ơn cậu đã cho tớ biết. Tớ sẽ gọi điện hỏi thử xem sao.”

“Được.”

Vì hồi nhỏ Đàn Tri Dịch theo học đàn chỗ bà Tư Tĩnh Âu nên có chút giao tình với Bạc Tư Niên, nhưng qua lại không mấy mật thiết. Hai người ngoài chuyện của bà Tư Tĩnh Âu ra thì cũng chẳng có chủ đề chung nào khác để nói.

Tự cảm thấy bầu không khí có chút gượng gạo, không có nhu cầu tiếp tục trò chuyện nữa, hai người bèn rời khỏi phòng sách để trở lại phòng khách.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương