Liêu Thanh Diễm bưng ly trà ô long nhỏ lên, cụp mắt nhấp trà, dùng động tác nhỏ nhất có thể để lấy bánh ngọt trong chiếc đĩa gốm sứ xương màu trắng, cố gắng giảm thiểu sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất.
Những món điểm tâm này gần như đã chinh phục tất cả mọi người có mặt ở đó, ai nấy đều tấm tắc khen ngon, vị không quá ngọt, ăn nhiều cũng chẳng thấy ngấy.
Sở dĩ nói là “gần như tất cả” là bởi vì Liêu Thanh Diễm nhìn thấy Bạc Tư Niên chỉ lấy duy nhất một ly trà, bánh ngọt thì không hề đụng đến một món nào.
Liêu Thanh Diễm đã nếm qua tất cả, thích nhất là món bánh quy trà rang bột đậu, rõ ràng là có rất nhiều người cũng chung sở thích, mắt thấy chiếc đĩa đựng bánh quy vơi dần từng chút một, chẳng mấy chốc chỉ còn lại đúng hai cái.
Liêu Thanh Diễm vươn tay định lấy thêm một cái, lại thấy có hai người nhanh tay hơn cô một bước.
Một trong số đó chính là Bạc Tư Niên.
Chiếc đĩa này được dọn sạch nhanh đến thế, một mình cô đã đóng góp công lao lớn nhất, thế nên đương nhiên cô cũng ngại giành giật với người ta.
Bàn tay vươn ra được nửa chừng liền đổi hướng, định bụng chuyển sang bưng ly trà.
Thế nhưng lại thấy ngón tay Bạc Tư Niên khựng lại, dừng ở phía trên chiếc bánh quy trà rang một lát rồi rụt về.
Liêu Thanh Diễm hơi ngạc nhiên, nhìn chiếc bánh quy bị anh bỏ qua trong đĩa, cô không kìm được ngước mắt lên nhìn, chẳng thể ngờ được lại đâm sầm vào tầm mắt của anh.
Ánh mắt ấy không chứa đựng quá nhiều ý vị, giống như chỉ là một sự hiện hữu khách quan nào đó. Tầm mắt lúc nào chẳng phải có một điểm dừng, mà anh chỉ là tình cờ chọn trúng cô trong số mười mấy con người ngày hôm nay mà thôi.
Liêu Thanh Diễm lập tức cụp mắt né tránh, bưng ly trà lên nhấp vài ngụm.
Chiếc bánh quy còn lại trong đĩa tuy vẫn chưa bị người khác lấy mất, nhưng nếu đợi thêm chút nữa thì có lẽ chưa biết chừng.
Liêu Thanh Diễm đấu tranh tư tưởng đến mức cồn cào cả ruột gan, cô khẽ ngước mắt lên, dùng khóe mắt liếc trộm về phía xéo trước mặt, Bạc Tư Niên đang lắng nghe một người ngồi đối diện nói chuyện.
Liêu Thanh Diễm nhanh như chớp cầm lấy chiếc bánh quy nhét tọt vào miệng.
Và ngay đúng vào lúc này, Bạc Tư Niên quay đầu nhìn qua.
Cô suýt chút nữa là nghẹn họng.
Bạc Tư Niên nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, mãi cho đến khi mặt mũi cô đỏ bừng lên, anh mới chịu quay đầu đi chỗ khác.
Lúc này bạn gái của Khương Vũ nhận ra chiếc đĩa đã trống rỗng, cười nói: “Có phải mọi người ăn chưa đã thèm không ạ? Mỗi loại tớ chỉ nướng có một đĩa thôi, thật là ngại quá.”
Khương Vũ gác một cánh tay lên vai bạn gái: “Đây là món bán chạy nhất ở cửa hàng của cô ấy đấy, ai ăn chưa đủ thì tự lên đơn mà mua nhé.”
“Tiệm tên là gì thế?” Có người hỏi cô ấy.
“Là một cửa hàng nhỏ trên WeChat, có lẽ hơi khó tìm, mọi người có thể quét mã QR này... Nhưng mà tớ khá là lười, số lượng làm ra không nhiều, thường xuyên bị cháy hàng. Mọi người có món nào đặc biệt muốn ăn thì cứ nhắn tin WeChat thẳng cho tớ nhé, tớ có thể làm ngay rồi gửi giao hàng hỏa tốc trong thành phố cho mọi người.”
Liêu Thanh Diễm hỏi: “Tớ kết bạn WeChat với cậu được không?”
“Được chứ. Đương nhiên là được rồi.”
Quét mã xong, yêu cầu kết bạn được thông qua ngay tại chỗ, ảnh đại diện WeChat của đối phương là một quả cà chua, cô ấy bảo mình họ Phan, gọi cô ấy là “Cà Chua” hay “Tiểu Phan” đều được.
Tiểu Phan là cô bạn gái mà Khương Vũ mới hẹn hò chưa đầy hai tháng, hôm nay cũng là lần đầu tiên cô ấy tham gia buổi tụ tập đông người như thế này, vẫn chưa quen thân với ai cả.
---