Vành tai trốn sau làn tóc của Liêu Thanh Diễm bỗng chốc nóng bừng lên đỏ rực.
Thực ra kể từ hôm trở về, suốt hơn một tuần qua, hễ đầu óc rảnh rỗi là những chi tiết kề vai áp má với Bạc Tư Niên lại không báo trước mà ùa về, giống như đường dây ăng-ten bị chập mạch vậy.
Có đôi khi cô sẽ “há” lên một tiếng để xua tan những hình ảnh đó đi, cũng có lúc lại chậm rãi gặm nhấm từng chút, từng phân đoạn một, vế sau thường xảy ra vào lúc đêm muộn thanh vắng.
Khó khăn lắm mới không dễ dàng nghĩ đến nữa, vậy mà chỉ một cách gọi của Bạc Tư Niên đã đánh cô trở về nguyên hình.
Thế nhưng cô lại chẳng có cách nào để oán trách, bởi vì giọng điệu của anh không một chút cợt nhả, thậm chí đến cả ý trêu đùa cũng không có. Giống như người bình thường gọi tên những vật dụng như “súp lơ” hay “điều khiển từ xa” với giọng điệu thế nào, thì khi anh thốt ra hai chữ “mèo hoang”, giọng điệu cũng y như thế ấy.
“Anh không có vờ như không quen...” Liêu Thanh Diễm vô cùng khiên cưỡng mới nặn ra được một nụ cười, dù cho phản ứng đầu tiên của cô là muốn cắm đầu chạy biến, “Chỉ là... chúng ta vốn dĩ đâu có thân, đúng không?”
Bạc Tư Niên không lên tiếng. Vì đang cúi đầu nên lông mày và đôi mắt anh chìm trong vệt bóng râm màu xám nhạt. Bản tính anh vốn thường lạnh tanh không cảm xúc, lúc này trông lại càng thêm vài phần lạnh lẽo.
Liêu Thanh Diễm tiếp tục giải thích: “... Nếu em đột nhiên chào hỏi anh, chẳng phải sẽ rất kỳ lạ sao.”
“Vậy sao.” Giọng điệu Bạc Tư Niên lạnh nhạt.
Liêu Thanh Diễm bồn chồn khép nép cực kỳ.
Cô cứ ngỡ vờ như không quen biết sẽ là lựa chọn mặc định của Bạc Tư Niên, cũng là sự ngầm hiểu sâu sắc giữa hai người.
Trên thực tế, đối với “yêu cầu” kia, cô chưa từng cảm thấy Bạc Tư Niên mắc nợ gì mình, thế nên tự nhiên cũng chẳng có lấy một giây thực sự cân nhắc đến việc hiện thực hóa nó.
Bạc Tư Niên nhắc lại chuyện cũ, cô chỉ có thể đoán rằng, có lẽ anh cảm thấy phải kết thúc triệt để thì hai bên mới hoàn toàn sòng phẳng.
Nhưng cô thực sự chẳng mong cầu điều gì khác.
Liêu Thanh Diễm im lặng, Bạc Tư Niên cũng không lên tiếng thúc giục, tựa như thời gian đối với anh là vô biên vô tận.
Liêu Thanh Diễm suy nghĩ đi suy nghĩ lại, rồi mở lời: “Em cân nhắc...”
Phía sau lưng Bạc Tư Niên bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân.
Liêu Thanh Diễm lập tiếp im bặt, lùi lại nửa bước né sang bên cạnh, vén vén lọn tóc một cách đầy gượng gạo: “... Em đi trước đây.”
Cô lướt qua vai anh, rảo bước nhanh qua góc cua để trở lại phòng khách.
Ván cờ đầu tiên đã kết thúc, bàn trà cũng được dọn dẹp sạch sẽ, bày biện đủ các loại bánh ngọt do bạn gái của Khương Vũ tự tay nướng.
Đàn Nhược Vi vẫy vẫy tay với cô, nhích người về phía anh trai để nhường ra một chỗ trống, gọi cô qua ngồi cùng.
Các loại bánh ngọt vô cùng phong phú, nào là bánh Stollen vị trà xanh, bánh Madeleine vị va-ni hạt dẻ, bánh Financier vị lá dứa quả khô, bánh quy trà rang bột đậu, bánh quy bơ trà nhài, rồi cả bánh bông lan Pound vị ca cao quả lê... Phân lượng mỗi món đều không lớn, ngoài ra còn đi kèm trà hồng và trà ô long để mọi người tiện tự lấy dùng.
Liêu Thanh Diễm vốn là một tín đồ cuồng đồ ngọt, nhìn thấy một bàn ê hề rực rỡ như vậy thì lòng nở rộ hoa.
Món nào cô cũng nếm thử một chút, lúc nếm đến món thứ ba thứ tư thì khóe mắt thoáng thấy Bạc Tư Niên bước tới, Khương Vũ đứng dậy nhường chỗ, Bạc Tư Niên liền ngồi xuống.
Anh ngồi ở phía xéo đối diện cô, cách nhau bởi một người đang ngồi ở ngay góc cua.
---