Đèn chiếu sáng chính của khu vực phòng khách và bếp ăn đã tắt, Khương Vũ bật máy chiếu lên, mọi người đang xem đoạn phim giới thiệu cho bộ phim điện ảnh ấn định lịch chiếu vào tháng Tám mà lần đầu tiên anh ta tham gia viết kịch bản.
Bạc Tư Niên tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, nhận diện từng đường nét bóng người trong khoảng không gian tối mờ.
Thiếu mất một người.
Đoạn phim giới thiệu phát xong, đèn bật sáng, Bạc Tư Niên một lần nữa nhìn quanh bốn phía.
“Bạn em đâu rồi?”
Đàn Nhược Vi đang cúi đầu nhắn tin, nghe thấy tiếng bèn ngẩng lên, phát hiện quả thực là Bạc Tư Niên đang nói chuyện với mình, cô ấy đáp: “Cậu ấy có việc bận nên về trước rồi ạ.”
Bạc Tư Niên không nói gì thêm nữa.
Đàn Nhược Vi cảm thấy kỳ lạ, hai người này trước giờ chẳng có qua lại gì, sao Bạc Tư Niên lại đi hỏi thăm tung tích của Thanh Diễm làm chi: “Anh tìm cậu ấy có việc gì ạ?”
“Không có gì.”
“...” Đàn Nhược Vi thực sự ghét cay ghét đắng người này, vừa lạnh lùng vừa ngạo mạn, mỗi lần tiếp xúc với anh là cô ấy lại cảm giác mình bị tổn thọ.
Có người đề xuất chơi bài Poker, rất nhiều người hưởng ứng.
Khương Vũ cười hỏi Bạc Tư Niên có muốn chơi không, trong giới đều công nhận trình độ của Bạc Tư Niên là đỉnh nhất, cái người này hễ mà muốn thì dường như trò gì cũng có thể chơi đến mức thượng thừa.
“Để lần sau đi.” Bạc Tư Niên đứng dậy, “Tôi có việc nên xin phép đi trước.”
Cái tính thích đến thì đến thích đi thì đi đột ngột này của anh, mọi người từ lâu đã chẳng còn lấy làm lạ.
Bạc Tư Niên không thích người ta tiễn mình, Khương Vũ xã giao với anh vài câu rồi dừng bước trước cửa lớn phòng khách.
Tiết trời tháng Tư ấm áp, mưa cũng thưa thớt.
Bạc Tư Niên băng qua sân trước đi ra ngoài cửa, đứng lặng một lát, thấy xung quanh không có ai bèn rảo bước về phía bãi đỗ xe.
Hôm nay Bạc Tư Niên tự lái xe qua, anh lên xe, trước tiên chưa khởi động máy mà lấy điện thoại ra gọi cho Hannah để hỏi thăm tình hình của bà Tư Tĩnh Âu.
Hannah vô cùng kinh ngạc vì Bạc Tư Niên lại nhận được tin tức nhanh đến vậy, cô ấy rõ ràng chưa hề nói cho bất kỳ ai biết: “Là u xơ tử cung, đã phát hiện từ ba tháng trước rồi. Kết quả siêu âm kiểm tra lại thấy khối u to lên, bác sĩ khuyên nên làm phẫu thuật ngay. Nhưng lịch biểu diễn đều đã ấn định từ trước, cô Tư không muốn hủy bỏ.”
“Trạm biểu diễn tiếp theo của các người là thành phố A đúng không?”
“Vâng.”
“Tôi sẽ qua đó một chuyến, cô sắp xếp thời gian đi, tôi muốn gặp bà ấy.”
“E là...”
“Không phải tôi đang bàn bạc với cô đâu, Hannah. Cô thừa biết cô không khuyên nổi bà ấy mà.”
Hannah trầm ngâm: “Vâng. Để tôi sắp xếp thời gian.”
Thời gian còn sớm, về nhà cũng chẳng có trò gì giải khuây, Bạc Tư Niên lái xe đi đến chỗ bà Chương Anh Hiệp.
Người lớn tuổi hễ gặp mặt là trước tiên sẽ hỏi han chuyện ăn uống đói rét, Bạc Tư Niên bảo không đói nhưng bà Chương Anh Hiệp vẫn bảo người làm cắt một đĩa hoa quả mang lên.
Chuyện của bà Tư Tĩnh Âu, Bạc Tư Niên tạm thời chưa nói với bà Chương Anh Hiệp, tránh để bà phải đau lòng tốn tâm sức mà cũng chẳng giúp được gì.
Hai bà cháu trò chuyện phiếm, đến cuối cùng lúc nào cũng rẽ sang chuyện công việc.
Nhà họ Bạc bắt đầu kinh doanh từ những năm đầu thời Dân quốc, trải qua nhiều lần chuyển đổi mô hình từ vận tải đường biển, sửa chữa máy móc cho đến chế tạo máy móc hạng nặng. Mà ngày nay lợi nhuận từ ngành công nghiệp nặng truyền thống ngày càng sụt giảm, áp lực bảo vệ môi trường tăng cao, các thiết bị cao cấp và chế tạo thông minh trỗi dậy, để bắt kịp bước chân của thời đại thì không thể không tiến hành chuyển đổi mô hình một lần nữa.
---