Tiểu Thư Xã Súc Trở Thành Đối Tượng Ảo Tưởng Của Mọi Người

Chương 2

Trước Sau

break

"Cái quái gì thế này...?"

Ý nghĩ cuối cùng còn chưa kịp dứt, cả người cô đã như bị rút cạn sức lực, ngã gục xuống sofa. Ý thức chìm dần vào bóng tối.

***

Một tháng sau.

Đây là làng Thala, một nơi hẻo lánh đến mức bản đồ còn chẳng thèm ghi tên.

Những ngôi nhà ở đây được xây dựng từ đá và gỗ, mái nhọn hoắt, tường trát vôi không đều màu, nhìn qua có chút giống kiểu kiến trúc homestay Châu Âu dang dở. Ven con đường mòn đất đỏ là những hàng cây ăn quả không tên, lá xanh um tùm nhưng trái chẳng được mấy quả. Trên quảng trường chợ bày ra những chiếc bàn gỗ dài, kẻ bán xương thú vừa săn được, người rao bán những bình thuốc ma pháp lấp lánh màu sắc.

Xa hơn một chút có một chiếc lều rách nát treo tấm băng rôn "Triển lãm dị thú trân kỳ". Một sinh vật lông lá có năm chân đang ngáp dài, khiến lũ trẻ đứng xem không khỏi kinh hô. Đi về phía cổng làng là một căn nhà gỗ đề biển "Hội mạo hiểm giả", cánh cửa dán đầy những tờ nhiệm vụ ố vàng bay phất phơ trong gió.

Đó chính là thế giới hiện tại của cô.

Trần Hiểu Hàm, 24 tuổi, cựu nhân viên chăm sóc khách hàng, hiện là kẻ thất nghiệp nơi dị giới.

Cô ngồi trên bậc đá trước cửa tiệm dược thảo, ôm một ổ bánh mì khô khốc đến mức có thể dùng làm vũ khí đập chết người, vẻ mặt thẫn thờ. Chỉ vì một bát mì tôm hết hạn mà tự ăn chết chính mình, rồi xuyên không. Có lẽ cô là người xuyên không đầu tiên chết vì ngộ độc thực phẩm quá hạn. Đúng là chuyện quái đản nhất trần đời!

Người ta xuyên không thì đánh quái lên cấp, hệ thống thông báo nổ ầm ầm, lại còn kèm theo "bàn tay vàng", khởi đầu không là hoàng nữ thì cũng là thánh nữ. Còn cô? Một miếng mì tôm xuống bụng, mắt tối sầm lại, tỉnh dậy thì một xu dính túi cũng không có, đến cái điện thoại cũng chẳng mang theo được.

Cô cúi đầu nhìn bộ dạng của mình hiện tại - chiếc sơ mi mặc lúc mới đến đã biến thành một loại hỗn hợp kỳ dị giữa vải rách và bụi đất không thể giặt sạch, gấu áo rách một mảng được khâu vá vẹo vọ. Đôi giày đã hỏng từ tuần thứ hai, giờ cô phải đi đôi dép cỏ tự tết bằng bao tải và rơm rác. Đế dép mỏng đến mức dẫm phải viên sỏi nhỏ cũng thấy đau như đi trên bãi mìn.

Một tháng trôi qua, không hệ thống, không kỹ năng đặc biệt, cũng chẳng có đãi ngộ của kẻ được thần lựa chọn. Thứ duy nhất cô có là bộ não của một người hiện đại và "siêu năng lực" được rèn luyện từ nghề chăm sóc khách hàng: "Bị mắng mười lần vẫn có thể mỉm cười mà không suy sụp".

Những ngày đầu, cô sống nhờ việc dọn phòng thuê cho quán trọ để đổi lấy miếng ăn. Giờ quán trọ đóng cửa, cô cũng mất luôn chỗ ngủ. Có nên đi làm mạo hiểm giả không? Có nên bắt đầu nhận nhiệm vụ không? Cô đã đắn đo suốt mấy ngày nay.

Sáng nay, cô thấy một thanh niên mặc áo choàng rách rưới trở về từ khu rừng với một túi thảo dược, hớn hở nhận mấy đồng bạc từ chủ tiệm thuốc. Cảnh tượng đó khiến tim cô rung động mạnh mẽ. Một đồng bạc có thể giúp cô ăn được năm bữa, lại còn mua được một đôi giày tử tế.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc