Tiểu Thư Xã Súc Trở Thành Đối Tượng Ảo Tưởng Của Mọi Người

Chương 3

Trước Sau

break

"Chỉ là... vào rừng hái cỏ thôi mà, chắc không sao đâu nhỉ?"

Cô tự nhủ, cắn một miếng bánh mì khô, vụn bánh rơi đầy váy cũng chẳng buồn phủi. Cô nhớ lại những lần giúp mẹ nhổ rau dại hồi trước, rồi những kiến thức mơ hồ từ các video "Cây này có độc không" từng xem trên mạng. Đôi mắt cô dần trở nên kiên định.

"... Đi thử xem sao. Dù sao cũng tốt hơn là ngồi đây chờ chết."

***

Việc đăng ký tại Hội mạo hiểm giả đơn giản hơn cô tưởng. Cô chỉ cần điền vào một tờ giấy rách, ghi tên, tuổi và một dòng kỹ năng mơ hồ: "Giỏi quan sát thực vật", sau đó nhận được một tấm thẻ bài bằng gỗ mỏng dính. Cô nhân viên trực quầy liếc nhìn cô, nụ cười gượng gạo y hệt cái cách cô thường cười khi mong chờ đến giờ tan sở.

Nhìn bảng nhiệm vụ trên tường, lòng Hiểu Hàm rạo rực. Dọn dẹp kho bãi, đưa thư, hái dược liệu, bắt quái vật nhỏ... mục nào tiền thưởng cũng rất hấp dẫn. Thế nhưng, khi cô hăng hái đưa thẻ bài ra để nhận nhiệm vụ, cô nhân viên chỉ cười nhạt:

"Xin lỗi nhé, các nhiệm vụ nhỏ đã bị nhận hết rồi, mai cô đến sớm hơn đi."

Hiểu Hàm chỉ biết cười trừ rồi bước ra ngoài, trong lòng thầm gào thét: Bảy giờ rưỡi sáng mà còn chưa đủ sớm sao? Đây là đi săn đồ giảm giá hay là xếp hàng vào phụ bản vậy? Xem ra ngay cả làm "kiếp trâu ngựa" ở thế giới này cũng phải bắt đầu bằng việc tranh giành ca làm việc.

Để không bị chết đói, cô quyết định dùng phương án dự phòng. Mấy hôm trước cô có nghe lỏm ông chủ tiệm thuốc nói về "Cỏ Dạ Hương" - một loại thực vật quý chỉ tỏa hương sau khi hoàng hôn buông xuống, có tác dụng an thần. Vì vẻ ngoài của nó giống hệt cỏ dại, chỉ tỏa ra ánh tím nhạt trong ánh chiều tà nên ít người chú ý, dù giá trị không hề thấp.

Cô nghĩ bụng: Chắc người ta không tranh nhau đi nhổ cả cỏ dại đấy chứ?

Cầm theo chiếc giỏ tre mượn từ tiệm tạp hóa và một khúc gỗ mục để "phòng thân", cô tiến vào rừng.

Khu rừng ven làng không quá đáng sợ. Ban ngày dân làng vẫn thường vào đây kiếm củi, chăn cừu. Nhưng cô sớm nhận ra những nơi này đã bị các mạo hiểm giả khác càn quét sạch sẽ, không còn sót lại dù chỉ một chiếc lá có chút ánh sáng. Cô đi bộ gần hai tiếng đồng hồ, chân mỏi rã rời, lại còn bị cành cây quẹt trúng mấy lần. Mặt trời bắt đầu khuất sau núi, rừng sậm tối rất nhanh.

Cô đứng dưới một tán cây lớn, nhìn chiếc giỏ trống không mà thở dài. Cô không muốn tối nay phải ngủ gầm cầu hay chen chúc trong chuồng ngựa với người lạ. Phải liều một phen thôi!

Cô nhìn về phía con đường mòn nhỏ chưa có dấu chân người. Cây cối ở đó rậm rạp hơn, không khí ẩm ướt và tối tăm hơn. Tiếng chim rừng kêu lên vài tiếng như cảnh báo. Cô nắm chặt khúc gỗ, lầm bầm:

"Đi thôi, chết một lần rồi, chẳng sợ nữa."

***

Càng vào sâu, ánh sáng càng mờ ảo như bóng đèn tuýp sắp hỏng. Hiểu Hàm nín thở, thận trọng từng bước trên lớp lá mục ẩm ướt. Đột nhiên, cô khựng lại. Giữa bụi cây cao ngang người, một luồng ánh sáng tím nhạt lấp lánh trong bóng tối - lá dài, ánh kim dịu nhẹ, đúng là Cỏ Dạ Hương rồi!

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc