Tiếng khách hàng gào thét qua tai nghe sắc lẹm như kim châm thẳng vào não.
"Rõ ràng là tôi đặt hai chiếc áo, tại sao chỉ nhận được một cái thôi vậy? Các người là tập đoàn lừa đảo đấy à?!"
Trần Hiểu Hàm ngồi sau vách ngăn chật hẹp của ô làm việc, đôi mắt nhìn chăm chăm vào màn hình, ngón tay gõ bàn phím liên hồi. Miệng cô lầm bầm những câu thoại đã thuộc lòng đến phát chán: "Thành thật xin lỗi quý khách, để em kiểm tra lại đơn hàng cho mình ạ."
Thực tế cô chẳng mảy may quan tâm đối phương nói gì, chỉ muốn kết thúc cuộc gọi này càng sớm càng tốt. Ngày nào cũng vậy, một vòng lặp vô tận. Sáu giờ rưỡi sáng thức dậy, chen chúc trên tàu điện ngầm đến công ty, giam mình trong bộ phận chăm sóc khách hàng suốt mười tiếng đồng hồ với những lời khiếu nại không hồi kết.
Có kẻ phàn nàn vì kiện hàng đến chậm, có kẻ khăng khăng mình nhận được hàng giả, lại có những kẻ đơn thuần chỉ tìm người để trút giận. Hôm nay, một gã trung niên đã mắng cô suốt mười phút đồng hồ: "Cô chẳng được tích sự gì cả, hay là về quê mà làm ruộng đi cho rảnh nợ!"
Cô chỉ biết liên tục xin lỗi, cảm giác dạ dày thắt lại thành một búi vì căng thẳng.
Vừa gác máy, chị Lệ - tiền bối trong phòng đã cười híp mắt ném một xấp phiếu khiếu nại lên bàn cô: "Hiểu Hàm à, em là giỏi nhất mấy việc này mà, giúp chị một tay nhé!" Nói đoạn, chị ấy xoay người đi ăn trưa ngay lập tức.
Cô khẽ gật đầu không nói gì. Trong lòng cô thừa hiểu, hôm nay lại phải tăng ca rồi.
Ở tuổi 24, cô sống đơn độc trong một căn hộ cũ kỹ hẹp tép. Căn phòng chẳng có gì ngoài chiếc sofa sờn cũ, cái laptop già nua và quần áo chưa giặt vứt đầy sàn. Cuộc sống giống như một cái lồng hấp nghẹt thở, khiến cô mệt mỏi đến mức chẳng muốn nhúc nhích.
Hơn chín giờ tối, Hiểu Hàm lết thân xác rã rời về nhà. Cơn mưa ngoài kia xối xả như ai đó vừa lật nhào cả bầu trời. Cô mở tủ lạnh, trống trơn không một hạt cơm, lục tìm mãi trong góc tủ mới thấy một gói mì tôm đã nhăn nhúm lớp vỏ. Cô ngẩn người, lật mặt sau xem hạn sử dụng thì thấy đã quá hạn gần một năm rồi.
"... Thôi kệ, ăn xong có chết thì cũng coi như khỏi phải đi làm."
Cô thở dài, đun nước, nấu mì rồi lùa vài miếng cho xong bữa, cái bát cũng cứ thế vứt chỏng chơ trên bàn. Hương vị không có gì bất thường, thậm chí còn có chút hoài niệm.
Cô vật vã nằm xuống sofa, lướt điện thoại xem những đoạn video ngắn vô thưởng vô phạt: clip hài, phim cẩu huyết, livestream bán hàng. Ánh sáng từ màn hình nhấp nháy phản chiếu vào đôi mắt trống rỗng của cô, hết đoạn này đến đoạn khác, mãi cho đến một giờ sáng.
"Chết tiệt, lại lãng phí thời gian rồi..."
Cô dụi mắt, định đi tắm thì đột nhiên cảm thấy dạ dày cuộn lên dữ dội, đầu óc bắt đầu quay cuồng.
"Không lẽ... gói mì đó hỏng thật rồi sao?"
Cô bám vào tường định đứng dậy, nhưng đôi chân nhũn ra như không xương. Ánh đèn trong phòng nhấp nháy từng cơn như bị chập điện. Một nỗi sợ hãi len lỏi trong lòng, cô vội vươn tay lấy điện thoại nhưng còn chưa chạm tới màn hình thì trước mắt đã bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc. Tường nhà, sofa, trần nhà... tất cả bắt đầu xoay chuyển điên cuồng.