Tiểu Sư Muội Hợp Hoan Tông Không Muốn Hái Hoa, Chỉ Muốn Phát Tài

Chương 6-1: Hợp Hoan Tông, cái tông môn dâm đãng gì đây? 

Trước Sau

break

Bày sạp cả một ngày, một tờ phù lục cũng không bán được nhưng lại kiếm được không ít linh thạch, Diệp Tịch Dao đột nhiên có một loại ảo giác chợt bỗng giàu to.

Cơ Linh Uyên không hổ là thiếu chủ nhà có mỏ linh thạch, trong túi trữ vật ném ra đựng một trăm linh thạch trung phẩm.

Một trăm viên linh thạch trung phẩm đó chính là một vạn linh thạch hạ phẩm, nàng có thể bao ăn cả tháng ở quán bánh bao rồi!

Diệp Tịch Dao chỉnh lại danh sách liên lạc trong ốc truyền âm, dứt khoát đặt Cơ Linh Uyên lên đầu, ưu tiên duy trì kết nối. Còn đám tra nam tiện nữ lộn xộn khác? Xóa sạch không thương tiếc!

Có tiền rồi thì kiếm chút gì ngon ăn mừng thôi!

Diệp Tịch Dao vừa xoay người định rời đi thì một nam tu sĩ Nguyên Anh Kỳ bất ngờ xuất hiện, chặn đường nàng.

Hệ thống 996 hoảng loạn kêu lên: [Ký chủ, xong rồi xong rồi! Lừa được đứa nhỏ giờ thì đứa lớn mò đến! Chắc chắn là phụ huynh của tên tu sĩ Luyện Khí Kỳ vừa bị lừa đến đòi công đạo rồi!]

Diệp Tịch Dao bình tĩnh đáp lại: “Đừng hoảng, chuyện nhỏ thôi. Ta đã có sách lược ứng phó vẹn toàn rồi.”

Hệ thống 996: [Ký chủ định làm gì?]

Diệp Tịch Dao dùng giọng điệu cao thâm khó dò trả lời: “Trói buộc đạo đức.”

Hệ thống 996 khát khao tri thức hỏi: [Có ý gì, không hiểu lắm?]

Ký chủ chơi chiêu nhiều như vậy, nói không chừng thật sự có cách giải quyết.

Diệp Tịch Dao búng ngón tay, ngạo mạn nói: “Bốn chữ: Quỳ xuống cầu xin.”

“Ta cũng quỳ xuống cầu xin rồi, chả lẽ đường đường là cao thủ Nguyên Anh lại còn có thể so đo với một đứa Luyện Khí Kỳ như ta? Hơn nữa, trong chợ không được phép động thủ.”

Hệ thống 996: [...]

Không phải! Sao ngươi có thể dùng giọng điệu ngạo mạn như vậy để nói ra một câu hèn mọn như thế?

Hệ thống 996 suýt nữa thì chết lặng: [Ký chủ của ta, ngươi là Đại Nữ Chủ đấy!"

Ngươi đã thấy Đại Nữ Chủ nào trong tiểu thuyết động một chút là quỳ xuống cầu xin chưa?

Hệ thống suýt chút nữa thì bốc khói.

Không biết nam phụ có bị chấn động hay không, hệ thống đã bị chấn động tê rần rồi.

Quỳ xuống cầu xin dù sao cũng là con át chủ bài cuối cùng, Diệp Tịch Dao vẫn định dùng lời lẽ trước, dù là tu sĩ Nguyên Anh thì cũng là nam nhân.

Nàng bình tĩnh nhìn cao thủ Nguyên Anh trước mặt: "Muốn xem bói?"

Tu sĩ nam: "Không phải, ta quan sát ngươi rất lâu rồi."

Diệp Tịch Dao: "Tống tiền?"

Tu sĩ nam: "Cũng không phải, tại hạ là Sư Hồ Hồ. Tiểu tu sĩ đến tham gia khảo nghiệm chiêu sinh phải không, theo tại hạ quan sát, tiểu tu sĩ có cốt cách thanh kỳ, nếu gia nhập tông môn của tại hạ, nhất định tiền đồ vô lượng."

Diệp Tịch Dao thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là bộ phận tuyên truyền chiêu sinh của tông môn.

Bái sư là sự lựa chọn từ cả hai phía. Nhiều tông môn sẽ sớm đưa ra lời mời đối với những đệ tử có tiềm năng, tương đương với việc trúng tuyển đại học sớm.

Diệp Tịch Dao: "Xin hỏi tiền bối thông qua cái gì mà nhìn ra tư chất của tại hạ?"

Sư Hồ Hồ thành khẩn nói: "Dáng vẻ xinh đẹp."

Diệp Tịch Dao: "..."

Thật là một lý do mộc mạc không hề hoa mỹ.

"Chỉ vậy thôi?"

Sư Hồ Hồ: "Còn có nói chuyện dễ nghe."

Y quan sát rất lâu, phát hiện Diệp Tịch Dao không chỉ có dung mạo xinh đẹp mà còn đặc biệt giỏi lừa gạt. Trong quá trình nàng xem bói cho các tu sĩ nam, dù không hề sử dụng huyễn thuật hay mị thuật, vẫn có thể khiến bọn họ xoay vòng vòng như chong chóng. 

Thật là nhân tài ngàn năm khó gặp của Hợp Hoan Tông!

Diệp Tịch Dao: "Xin hỏi tông môn của đạo hữu là gì?"

Sư Hồ Hồ: "Hợp Hoan Tông."

Diệp Tịch Dao: "Hợp Hoan Tông, dâm tông? Xin lỗi, ta là thanh niên năm tốt, không làm chuyện đồi trụy."

Hệ thống: [...]

Năm tốt? Nói ra ai tin?

Sư Hồ Hồ: "Thanh niên năm tốt? Xin hỏi là năm tốt nào?"

Diệp Tịch Dao: "Ăn ngon, mặc đẹp, ngủ ngon, chơi sướng, ở nhà giàu không phiền não."

Sư Hồ Hồ: "..."

Tu sĩ lười biếng như vậy, thật sự không thích hợp với Hợp Hoan Tông.

Sư Hồ Hồ quả nhiên có chút do dự, nhưng đối diện với một mầm mống tốt như vậy, y cảm thấy cần phải làm rõ: "Tiểu tu sĩ hiểu lầm rồi, Hợp Hoan Tông là tông môn tu tiên chính đạo. Tu sĩ trong tông môn chỉ tu luyện huyễn thuật và mị thuật, còn kỹ pháp song tu chỉ là một trong những nhánh nhỏ, hoàn toàn không phải tà tu chuyên hút tinh khí nguyên khí của người khác."

Tu Chân Giới có thành kiến rất sâu với Hợp Hoan Tông, phần lớn cho rằng đây chỉ là một đám yêu diễm lẳng lơ, không đứng đắn. Trớ trêu thay, Hợp Hoan Tông lại đặc biệt chú trọng đến dung mạo đệ tử. Những người có tư chất nổi chội thì đã bị các đại tông môn tranh giành thu nhận từ sớm. Cộng thêm danh tiếng không mấy tốt đẹp của Hợp Hoan Tông, kết quả là mỗi lần chiêu mộ đệ tử mới, họ đều rơi vào cảnh vắng vẻ, chẳng mấy ai nguyện ý gia nhập.

Các tông môn khác chiêu mộ đệ tử, chỉ cần hai vị tu sĩ Kim Đan trấn giữ là đủ. Thế mà Sư Hồ Hồ đã bước vào Nguyên Anh Kỳ vẫn bị chưởng môn đích thân đá ra ngoài để lôi kéo đệ tử mới.

 

break

Báo lỗi chương