Tiểu Sư Muội Hợp Hoan Tông Không Muốn Hái Hoa, Chỉ Muốn Phát Tài

Chương 6-2: Hợp Hoan Tông, cái tông môn dâm đãng gì đây? 

Trước Sau

break

Sư Hồ Hồ dáng vẻ đoan trang, cổ áo trường bào kéo lên tận yết hầu, che chắn vô cùng kín đáo, trông nghiêm túc và đáng tin, hoàn toàn không giống loại yêu diễm lẳng lơ như lời đồn.

Diệp Tịch Dao sau khi hiểu rõ tình cảnh của Hợp Hoan Tông, liền thản nhiên hỏi: "Hợp Hoan Tông có bao cơm không?"

Sư Hồ Hồ ngẩn người, bao cơm là đến, dễ dàng như vậy sao?

Vốn dĩ là không bao, nhưng một cô bé thì có thể ăn được bao nhiêu chứ? Sư Hồ Hồ lập tức quyết đoán đáp: "Bao!"

Diệp Tịch Dao chớp mắt, tiếp tục hỏi: "Ta còn có linh thú, linh thú có bao không?"

Sư Hồ Hồ hơi khựng lại một chút, rồi vẫn kiên định gật đầu: "Cũng bao."

Diệp Tịch Dao lập tức thu dọn hành lý, hăng hái muốn đi theo Sư Hồ Hồ ngay: "Xin nhận của đệ tử một bái!"

Sư Hồ Hồ khóe miệng giật giật, nhưng vẫn kiên nhẫn nói: "Đừng vội, trước tiên tham gia khảo nghiệm chiêu sinh, sau đó mới có đại lễ bái sư."

Đến lúc đó, y sẽ đường đường chính chính thu nhận Diệp Tịch Dao trước mặt các đại tông môn, khiến bọn họ trố mắt nhìn.

Thanh Tiêu lão tặc của Vô Thượng Tông ngông cuồng tuyên bố, năm nay Hợp Hoan Tông không tuyển thêm được đệ tử nữa thì Hợp Hoan Tông phải sáp nhập vào Vô Thượng Tông.

Thanh Tiêu lão tặc, ngươi cứ chờ bị vả mặt đi!

Biết đâu được vị tiểu đồ đệ khéo ăn khéo nói này lại có thể kéo về không ít người mới cho y.

Sau khi hai người đạt được thỏa thuận, Sư Hồ Hồ vừa định rời đi thì Diệp Tịch Dao chợt gọi lại: "À... có thể cho ta kiểm tra thử thực lực của tông môn không?"

Sư Hồ Hồ: ?

Diệp Tịch Dao cười nhạt: "Ý ta là cho chút ngọt trước, dù sao với tư chất xuất sắc như ta, biết đâu đến lúc đó các đại tông môn lại tranh nhau giành giật, khóc lóc năn nỉ ta gia nhập cũng nên."

Hệ thống 996: [...]

Ký chủ, ngươi thật sự không cần chút mặt mũi nào sao?

Sư Hồ Hồ suy nghĩ một lát, rồi lấy ra một quyển tâm pháp: "Đây là huyễn thuật cơ bản, ngươi cứ xem tùy ý."

Diệp Tịch Dao vui vẻ nhận lấy.

Có linh thạch trong tay, Diệp Tịch Dao không còn phải lo lắng về chuyện sinh nhai nữa. Nàng đến cửa hàng tạp hóa mua một chiếc giường rồi chuyển thẳng vào Tử Cảnh Vực Giới.

Giường là thứ đồ dùng của người phàm cho nên vốn không đắt đỏ, nên Diệp Tịch Dao hào phóng mua thêm một chiếc giường nhỏ cho Hống Hống, đặt ngay bên cạnh giường mình.

Chiếc giường nhỏ khảm không ít bảo thạch rẻ tiền, Hống Hống thích đến không muốn rời đi.

Lúc này nó đang nằm chổng mông dùng mặt dụi dụi vào bảo thạch.

Chiếc đuôi to xù như đuôi sóc trông có vẻ lắc lư vô định, nhưng thực chất lại đang vẽ trận văn trên không trung, dẫn linh khí hội tụ về phía giường của Diệp Tịch Dao.

Hệ thống 996: [Dao Dao, đến giờ tu luyện rồi!]

Diệp Tịch Dao: “Ai gia, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi.”

Hệ thống 996: [??? Ngươi vừa mới ngủ dậy mà, sao lại than mệt nữa rồi?]

Ký chủ này cứ hễ nhắc đến tu luyện là lại kêu mệt. Không nên gọi là Diệp Tịch Dao nữa mà nên đổi thành Diệp Mệt Mỏi đi cho rồi!

[Hiện tại linh khí dồi dào, đừng lãng phí! Mau ngồi dậy đả tọa tu luyện đi!]

Hệ thống mỗi ngày ba bữa đều thúc giục, khiến Diệp Tịch Dao mất kiên nhẫn: “Hống Hống có thể dẫn linh khí đến, chẳng phải ngươi thấy ta ngủ cũng có thể tu luyện đấy rồi sao?”

Hệ thống 996: [Ngồi yên một chỗ mà đòi tu luyện hiệu quả, ký chủ nghĩ đây là chuyện dễ như ăn cháo sao? Chỉ có chăm chỉ, chăm chỉ, rồi lại chăm chỉ, mới có thể thuận lợi phi thăng!]

[Nhìn lại lịch sử mà xem, người có thể phi thăng không ai là không khổ luyện! Lười biếng là hành vi đáng xấu hổ lắm đó!]

Diệp Tịch Dao: “Nghe theo lời ngươi nói, vậy người đầu tiên phi thăng phải là con lừa kéo cày của đội sản xuất chứ? Hệ thống à, bây giờ ngươi mau đi bắt con lừa đó vẫn còn kịp đấy! Vừa hay, chúng ta mỗi bên nhường nhau một đường sống!”

Hệ thống 996: [...]

Diệp Tịch Dao: “Cả ngày ríu rít lảm nhảm không làm chính sự! Nếu ta không thể phi thăng, ngươi phải chịu trách nhiệm 99,9999999 phần trăm!”

Ăn cơm ta đứng đầu mà đổ nồi ta cũng giỏi nhất!

Ô dê!

Hệ thống 996: [...]

Diệp Tịch Dao nằm trên giường, lật người lại, từ trong túi trữ vật lấy ra một viên Tích Cốc Đan nuốt xuống: "Hống Hống, cái quyển này thật ra không phải công pháp cao cấp mà là phải không? Sao càng luyện càng đói vậy?"

Trước kia một ngày ba viên Tích Cốc Đan miễn cưỡng no bảy phần, bây giờ một ngày năm viên chỉ có thể nửa no, nếu cứ tiếp tục như vậy thì không đủ linh thạch để tiêu mất!

Hống Hống thò đầu ra từ đống bảo thạch: “ là công pháp truyền thừa của tiên nhân thượng cổ, thân thể người phàm của ngươi không chịu nổi, có chút tác dụng phụ cũng là chuyện bình thường mà.”

Mặt nhóc con trông rất khó ở nhưng giọng nói lại non nớt. Không biết lời của nó có đáng tin hay không…

 

break

Báo lỗi chương