Tiểu Sư Muội Hợp Hoan Tông Không Muốn Hái Hoa, Chỉ Muốn Phát Tài

Chương 5-2: Khoản tiền thứ hai

Trước Sau

break

Bên cạnh quầy của nàng, có một người bán thuốc chuột mà lại tặng kèm thuốc xuân*, khách hàng tấp nập không ngớt.

*Thuốc xuân: hay còn gọi là xuân dược, là một loại thuốc kích dục.

Diệp Tịch Dao nhìn thấy mà lòng dậy sóng, quyết định học theo hàng xóm, dựng lên một tấm biển lớn: "Xem Bói Thiên Cơ". 

Phía dưới còn ghi rõ: "Không chuẩn không lấy linh thạch." Ký tên: Phong Xa Xa.

Hệ thống 996: [Ký chủ, ăn no rồi không có việc gì làm có thể siêng năng tu luyện, xin đừng tự tìm đường chết.]

Phong gia là hậu duệ Phục Hy, tinh thông suy diễn thiên cơ, hành vi của ký chủ đang công khai mạo danh Phong gia để lừa gạt kiếm linh thạch, Phong gia chưa tìm tới cửa thì đã bị tu sĩ khác xử lý rồi.

Diệp Tịch Dao: “Xung quanh toàn là bán phù lục, tu vi còn cao hơn ta, ta không làm cái này ai có thể thấy sạp hàng của ta?”

Hệ thống 996: [Nếu như người khác thật sự muốn xem bói thì sao?]

Diệp Tịch Dao: “Thật sự muốn xem bói vậy thì kiếm linh thạch thôi! Chẳng lẽ còn đẩy linh thạch ra ngoài? Bản tiểu thư có đầu óc thương mại trác tuyệt như vậy, sao lại trói định với một cái hệ thống ngốc nghếch như vậy nhỉ?”

Hệ thống 996: [...]

Ngươi cứ ra vẻ đi!

...

"Xem bói?" Một thiếu gia ăn mặc vừa nhìn liền biết rất có tiền, ung dung bước đến trước sạp hàng của Diệp Tịch Dao.

Thiếu gia này tên là Cơ Linh Uyên, tam thiếu chủ của Cơ gia.

Cơ gia sản xuất linh thạch, trên người Cơ Linh Uyên đều là pháp bảo, ngay cả sợi tóc cũng toát ra một mùi hương linh thạch.

Trong nguyên tác, Cơ Linh Uyên là túi linh thạch di động của Uyển Nhân Mật, hắn không chỉ phải gánh vác chi phí sinh hoạt hàng ngày của Uyển Nhân Mật, có đôi khi còn phải phụ trách chi phí của những con cá khác của Uyển Nhân Mật.

Chỉ thiếu điều không viết mấy chữ "người ngốc, tiền nhiều, mau đến đây" lên trán.

"Phong Xa Xa? Người Phong gia?" Cơ Linh Uyên tuy chỉ là Luyện Khí hậu kỳ, nhưng y phục mặc trên người lại là pháp bảo trung phẩm mà tu sĩ Kim Đan mặc, có thể thấy thực lực của hắn hùng hậu.

Diệp Tịch Dao khoanh chân đả tọa, nghe vậy chỉ chậm rãi mở mắt, nhàn nhạt liếc nhìn tấm biển trước mặt.

Nàng đưa hai ngón trỏ và ngón giữa chạm vào nhau, dáng vẻ cao thâm khó dò, phảng phất như một đại thần côn chính hiệu.

Cơ Linh Uyên nhìn rõ mấy chữ "Không chuẩn không lấy linh thạch" trên tấm biển, tùy ý nghịch một khối Ngọc Ưng thượng phẩm trên tay: "Bao nhiêu tiền một quẻ?"

Diệp Tịch Dao: "Dựa theo nội dung xem quẻ, tự nguyện cho, cho bao nhiêu tùy ý."

Cơ Linh Uyên bị khơi gợi hứng thú, đang định móc linh thạch ra thì người hầu phía sau vội vàng khuyên nhủ: "Tam thiếu gia, nếu cần pháp khí hay phù lục thì có thể đến cửa hàng mua. Hàng giả ở sạp hàng rất nhiều, lừa đảo cũng không ít."

Cơ Linh Uyên hơi do dự, nhưng đúng lúc đó, Diệp Tịch Dao đột nhiên nhìn thẳng vào hắn, chậm rãi mở miệng: "Vị tu sĩ này, tuệ nhãn như đuốc, nhìn thấu như chim ưng, thông tuệ như tinh tú trên trời… Há có thể để ta tùy tiện lừa gạt?"

Còn chưa bắt đầu xem bói, Cơ Linh Uyên đã vô duyên vô cớ nhận được một tràng khen ngợi. Hắn xua tay, ra hiệu cho tùy tùng lui xuống rồi nhàn nhạt nói: "Vậy ngươi gieo cho bản thiếu một quẻ."

Diệp Tịch Dao nhắm mắt khẽ nhẩm chú, đôi tay linh hoạt không ngừng vận động, đầu ngón tay lướt qua nhau, tựa như đang tính toán điều gì đó huyền bí.

Ước chừng nửa nén hương sau, Diệp Tịch Dao mở mắt, chậm rãi nói: "Cơ công tử, đời này ngươi sẽ có rất nhiều người ngưỡng mộ."

Cơ Linh Uyên hơi sững người, rồi khẽ cười: "Cũng có chút tài cán đấy, vậy mà đoán được họ của ta."

Người hầu bên cạnh nhịn không được nhắc nhở: "Tam thiếu, ngài mặc y phục của gia tộc, trên đó có thêu chữ mà."

Cơ Linh Uyên: "..."

Hắn liếc xéo người hầu, giọng lành lạnh: "Ngươi không nói chuyện thì sẽ chết à?"

Thấy tên kia còn định mở miệng, Cơ Linh Uyên lạnh lùng chốt hạ: "Còn nói bậy nữa, ta tống ngươi lên Linh Sơn đào mỏ đấy!"

Người hầu vội vàng lùi lại nửa bước, lập tức ngậm miệng, không dám hó hé thêm lời nào.

Sắc mặt Cơ Linh Uyên nghiêm lại, ánh mắt trầm xuống, tiếp tục hỏi: "Có rất nhiều người ngưỡng mộ? Sao ta không hề hay biết?"

Diệp Tịch Dao ngẩng đầu nhìn trời, dáng vẻ thần thần bí bí, chậm rãi nói: "Bởi vì ngươi quá mức rực rỡ, nữ tử bình thường không dám đến gần. Bọn họ chỉ dám âm thầm quan tâm ngươi, lặng lẽ ngưỡng mộ ngươi từ xa."

Cơ Linh Uyên không biết nghĩ đến điều gì, hàng mày khẽ giãn ra, khóe miệng nhếch lên đầy hứng thú: "Tiểu tu sĩ Luyện Khí, cũng có chút bản lĩnh đấy."

Hệ thống kinh ngạc đến mức im lặng một lúc lâu, rồi không nhịn được mà thốt lên: "[... Ngươi thật sự có thể tính ra sao?]"

Diệp Tịch Dao: “Đây chẳng qua chỉ là lời nói cơ bản để mê hoặc những người tự tin mà thôi.”

Nam nhân mà, ai mà chẳng có chút ảo tưởng này.

Hệ thống 996: [...]

Lừa người đấy à?

Có Đại Nữ Chủ nhà nào mà lại đi lừa gạt không?

Diệp Tịch Dao vẫn giữ dáng vẻ chậm rãi, bình tĩnh nhìn Cơ Linh Uyên, tiếp tục nói: "Ngươi rất giàu có nhưng lại không quá tính toán tiền bạc. Hào phóng rộng rãi, mà cũng rất coi trọng tình cảm, có tình có nghĩa."

Không hào phóng thì làm sao có thể trở thành túi linh thạch di động của Uyển Nhân Mật chứ?

Cơ Linh Uyên khoanh tay trước ngực, ngón tay khẽ xoa nhẹ, khóe môi cong lên đầy vẻ tán thưởng: "Điểm này nói đúng."

Diệp Tịch Dao nhìn hắn, chậm rãi tiếp lời: "Bề ngoài ngươi trầm ổn, phong thái ung dung, nhưng nội tâm lại cô đơn. Có những lúc còn mang chút tính khí trẻ con."

Dù sao thì nam nhân đến chết vẫn là thiếu niên.

Cơ Linh Uyên cụp mắt xuống: "Ừmmm, không tệ."

Diệp Tịch Dao: "Lần khảo nghiệm này đối với ngươi mà nói là dùng tài lớn làm việc nhỏ rồi. Ngươi nên đi đến bầu trời rộng lớn hơn, với năng lực của ngươi nên làm những việc đại sự quan trọng hơn!"

Nam nhân đều là những người ôm ấp hoài bão lớn.

Cơ Linh Uyên: "Chính xác."

"Trong lòng ngươi tràn đầy hoài bão nhưng lại ít người hiểu ngươi."

"Chim sẻ làm sao biết được chí lớn của chim hồng hộc*!"

*Chim hồng hộc: trong văn học Trung Hoa có thể hiểu là thiên nga hoặc một loài chim lớn bay cao, tượng trưng cho người có chí lớn.

Diệp Tịch Dao nói một câu, sắc mặt Cơ Linh Uyên lại nghiêm túc một phần, dần dần ánh mắt hắn nhìn về phía Diệp Tịch Dao như thể nhìn thấy tri âm.

Xem bói xong, Cơ Linh Uyên ném ra một túi linh thạch: "Không hổ là người Phong gia, chuẩn!"

Hệ thống bị hù cho ngơ ngác: [...]

[Thật... thật sự kiếm được linh thạch rồi?]

Diệp Tịch Dao: “Đương nhiên, nếu ta đoán không sai người này lần sau còn muốn tìm ta xem bói lần hai!”

Hệ thống: [Thật sao, ta không tin.]

Hệ thống vừa dứt lời, Cơ Linh Uyên liền yêu cầu trao đổi ốc truyền âm với Diệp Tịch Dao, "Lần sau có nghi vấn còn phiền đạo hữu giải đáp nghi hoặc."

Hệ thống: [...]

Ký chủ còn có bao nhiêu bất ngờ mà ta không biết nữa đây?

Diệp Tịch Dao: Ta chỉ là một bác sĩ khoa sản bình thường nhưng thấu hiểu lòng người thôi!

Tiếp theo, hệ thống tận mắt nhìn Diệp Tịch Dao dùng lời lẽ tương tự lừa linh thạch từ tay ba tu sĩ nam khác.

Tu sĩ nam đều cảm thấy nàng xem bói rất chuẩn.

Xem bói xong còn cảm ơn nàng.

Tam quan của hệ thống bị chấn vỡ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc