Tiểu Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Lão Phản Diện Nuôi Dưỡng

Chương 3

Trước Sau

break

Lúc này Tô Vân Lam đang trò chuyện với người khác, khóe môi treo nụ cười thản nhiên đúng mực.

Giang Vụ nâng ly, ác độc nghĩ, lát nữa cho cậu cười không nổi luôn nè, ha ha ha.

Cậu chậm rãi đi tới, chủ động bắt chuyện: “Bác sĩ Tô, lâu rồi không gặp.”

Mấy nhà vốn là giao tình cũ, nguyên chủ rất quen với đám con cháu thế gia này.

Tô Vân Lam nghe tiếng quay đầu, nhận ra Giang Vụ thì kinh ngạc vô cùng, nhưng rất nhanh lộ ra nụ cười ôn hòa: “Tiểu Vụ, sớm đã nghe nói cậu về nước, không ngờ gặp ở đây. Thế nào, dạo này sống ổn chứ?”

Giang Vụ âm thầm nghiến răng. Biết rõ nhà họ Giang phá sản còn hỏi vậy, tốt được đến đâu.

Cậu hơi cụp mi mắt, bộ dạng muốn nói lại thôi, tâm sự nặng nề: “Tôi... không được tốt lắm. Thật ra hôm nay tôi tới là có lời muốn nói với bác sĩ Tô.”

Bên cạnh Tô Vân Lam bỗng xuất hiện một vật màu tím: “Anh họ, anh với cậu ta nói gì nữa, mau tìm người đuổi hắn ra ngoài đi, nhìn không thấy chướng mắt à?”

Giang Vụ ngẩng đầu nhìn, vậy mà lại là trái cà tím kia. Hóa ra là em họ Tô Vân Lam, chẳng trách địch ý với mình lớn thế.

Vừa hay đều ở đây, hốt trọn cả mẻ luôn.

Tô Vân Lam nghiêm giọng cảnh cáo: “Trần Triển, sau này không được nói kiểu đó nữa, phép tắc của em đâu?”

Ai ngờ hốc mắt Giang Vụ lập tức đỏ lên: “Tôi biết tôi không nên tới, người không có giáo dưỡng là tôi mới phải. Cậu và anh Lâm Dịch đã đính hôn rồi, hai người, hai người thật sự rất hợp.”

Giang Vụ nói mà giọng nghẹn lại, đôi mắt ướt át như cầu xin nhìn Tô Vân Lam: “Nhưng hai người chẳng phải là kết hôn do gia đình sắp xếp sao, anh Lâm Dịch hẳn không phải thật lòng muốn cưới cậu. Bác sĩ Tô, cậu tốt như vậy, lại đẹp như vậy, y thuật còn giỏi, gia thế cũng cao, nhất định sẽ tìm được người thật sự đặt cậu trên đầu quả tim mà yêu thương.”

Giang Vụ diễn cực kỳ thuần thục, cố ép ra mấy giọt nước mắt giả, chúng chậm rãi lăn dài trên gò má trắng sứ, để lại vệt ướt sáng bóng.

Cậu giả tạo nói: “Tôi cũng tự nhủ phải chúc phúc cho hai người, không thể tới quấy rầy nữa, nhưng tôi thật sự không làm được. Bác sĩ Tô, coi như tôi cầu xin cậu, cậu trả anh Lâm Dịch lại cho tôi được không? Tôi thật sự không thể không có anh ấy, tôi sẽ sống không nổi mất...”

Cậu nói vô cùng chân thành, cộng thêm gương mặt lấm tấm nước mắt, ai nhìn cũng thương xót.

Tô Vân Lam nhìn cậu chăm chú, bỗng quan tâm hỏi: “Sắc mặt cậu không được tốt lắm, có phải bị bệnh không? Có cần bảo người đưa cậu tới phòng nghỉ không?”

Giang Vụ diễn hăng say nửa ngày, không ngờ trọng điểm của đối phương lại ở đây, tức đến lạnh mặt, nhấp một ngụm rượu.

Tô Vân Lam vội tiến tới ngăn lại, bằng trực giác của bác sĩ nói: “Màu môi cậu không đúng lắm, đừng uống rượu nữa, tôi đưa cậu tới bệnh viện kiểm tra.”

Nói rồi định tới lấy ly rượu trong tay Giang Vụ.

[Lâm Dịch sắp tới rồi, là thời cơ tốt đó!]

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Giang Vụ cố ý hất tay lên cao, chất lỏng đỏ trong ly vẽ thành một đường cong đẹp mắt, hắt chính xác sang bên cạnh.

Trên người Tô Vân Lam chỉ bị dính chút đỉnh, còn Trần Triển thì lãnh trọn cả ly, người nhuốm đỏ rượu.

Giang Vụ lộ nụ cười tà ác. Cậu không phải quân tử rộng lượng gì, cậu là tiểu nhân thích ghi thù.

Tiểu nhân báo thù, từ sáng tới tối.

Ai bảo trái cà tím thối kia vừa nãy dám mắng cậu!

1212 im lặng trong giây lát: [Vậy cũng được.]

[Chú ý chú ý! Lâm Dịch tới rồi!]

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc