Tiểu Mỹ Nhân Ốm Yếu Được Đại Lão Phản Diện Nuôi Dưỡng

Chương 2

Trước Sau

break

[Hiện tại cốt truyện phát triển đến đoạn nhà cậu vừa phá sản rồi về nước. Hai năm trước, khi nhân vật chính Lâm Dịch gặp nguy cơ, cậu bỏ cậu ta mà đi. Giờ cậu ta và một nhân vật chính khác là Tô Vân Lam đã đính hôn, cậu lại chen chân mong được lên vị trí cao hơn.]

[Hôm nay vừa hay là buổi tụ họp của giới thượng lưu ở thành phố Úc, cậu nghe ngóng được Lâm Dịch sẽ tham gia, nghĩ mọi cách kiếm được thư mời mà lẻn vào đây. Giờ cậu cần đi vào đại sảnh tiệc, lát nữa sẽ có nhiệm vụ cốt truyện phải làm.]

Giang Vụ xoa tay hào hứng: “Tôi chuẩn bị xong rồi!”

1212 không quên nhắc nhở: [Nhất định phải duy trì tốt thiết lập nhân vật của cậu, giả tạo ích kỷ, gió chiều nào theo chiều ấy, lòng dạ ác độc, không được thay đổi thiết lập nhân vật.]

Giang Vụ vỗ ngực cam kết: “Giao cho tôi thì cứ yên tâm.”

Chuyện khác thì không biết, chứ bảo cậu đóng vai giả dối hiểm độc, ích kỷ nhỏ nhen, đó vốn là bản sắc của cậu, dễ như trở bàn tay.

Thế là cậu khom lưng, trốn trốn sau thân cây, vừa đi vừa nhìn quanh.

[...]

[Cậu đang làm gì vậy?]

“Tôi là nhân vật phản diện, làm chuyện xấu đương nhiên không thể để người ta phát hiện.” Giang Vụ nín thở, lén la lén lút: “Còn phải có năng lực phản trinh sát nhất định.”

Tất cả đều là kinh nghiệm xương máu sau bao năm tích lũy, đồ hệ thống chẳng có kiến thức này, hãy nhìn mà học hỏi đi.

Sờ soạng thân cây nửa ngày, đến cả khu vườn sau rộng lớn cũng chưa đi ra nổi.

Giang Vụ có hơi ngượng: “Tôi lạc đường rồi.”

1212 lập tức vạch sẵn bản đồ đường đi, yêu cầu cậu cứ thế mà men theo.

Càng tiến gần đến đại sảnh, Giang Vụ càng choáng ngợp trước sự xa hoa khó tin của toà lâu đài cổ này. Tường đá cao chót vót, điêu khắc tinh tế, cửa kính màu khổng lồ lấp lánh, có cả người hầu kéo cửa gỗ sồi chạm khắc hoa văn đón cậu vào trong.

Trong chớp mắt, ánh đèn, âm nhạc, cùng hương thơm rượu và thức ăn tràn ngập trong đại sảnh nhấn chìm cậu.

Cảnh tượng hoa lệ, tiếng chạm ly, tiếng nói cười không dứt.

“Đó không phải Giang Vụ à?”

“Nhị thiếu gia nhà họ Giang? Nghe bảo sau khi gia đình phá sản cậu ta trốn về nước rồi mà?”

“Cậu ta có tư cách vào đây à? Cũng không tự soi xem mình là cái thá gì.” Người nói mặc bộ vest tím hoa cà cực kỳ chói mắt, tóc vuốt bóng lộn: “Nhà họ Giang giờ toàn một đám không lên nổi mặt bàn.”

Giang Vụ nhíu mày, liếc sang một cái.

Thứ gì vậy, ăn mặc như trái cà tím.

Tiếng bàn tán không dứt bên tai. Lưng Giang Vụ thẳng tắp, chiếc cằm nhỏ hơi hất lên, kiêu ngạo bước tới.

Đôi mắt đen láy xinh đẹp đảo qua đảo lại, nhìn ngó khắp nơi.

Lần đầu tiên cậu dự kiểu tiệc thượng lưu xa hoa thế này, giống như khung cảnh lúc bà Lưu bước vào Đại Quan Viên vậy.

Những đèn chùm pha lê này không biết đáng bao nhiêu tiền, còn cả gạch men cẩm thạch bóng loáng, phía trên hình như còn khảm ngọc, nếu lén cạy một miếng xuống liệu có bị phát hiện không...

1212 kịp thời ngăn ý nghĩ tà ác của ký chủ: [Không được.]

Giang Vụ nhún vai.

Không được thì thôi, cũng không phải rất muốn.

[Tiếp theo cậu có hai nhiệm vụ, một là hắt rượu vang đỏ lên người Tô Vân Lam, hai là nhân cơ hội ngã vào lòng Lâm Dịch.]

Giang Vụ cầm một ly vang đỏ, theo ký ức được truyền vào mà tìm mục tiêu.

Không hổ là nhân vật chính, Tô Vân Lam giữa đám đông vô cùng nổi bật. Bộ vest trắng tôn lên khí chất ôn nhã và ngũ quan tuấn tú của cậu ta.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc