[Cậu là ánh trăng sáng độc ác, giả tạo và hiểm độc trong cuốn “Tình Yêu Nghiệt Ngã Chốn Hào Môn”, vì muốn phá hoại hôn lễ của hai nhân vật chính, cậu hết lần này đến lần khác châm ngòi ly gián, vu oan hãm hại, chuyện xấu gì cũng làm. Nhưng toàn bộ lại vô tình trở thành công cụ thúc đẩy tuyến tình cảm của nhân vật chính.]
[Cuối cùng khi rơi vào bước đường cùng, cậu đã bày mưu hãm hại nhân vật chính bị bắt cóc, kết quả bản thân lại rơi xuống biển ngoài ý muốn, xác xương không còn.]
[Chỉ cần đẩy cốt truyện tới bước này, nhiệm vụ của cậu xem như là hoàn thành.]
Hệ thống 1212 đọc xong kịch bản, nói với thiếu niên có sắc mặt tái nhợt ở trước mặt: [Tôi cũng sẽ theo đúng hứa hẹn, trả cho cậu một khoản tài sản cả nửa đời sau tiêu không hết.]
Giang Vụ còn chưa hoàn hồn sau cơn phấn khích, hỏi: “Những gì cậu nói đều là thật sao? Là tôi à? Đúng là tôi nhỉ?”
[Là cậu, ký chủ, hiện tại cậu đã xuyên sách rồi.]
Giang Vụ cười híp cả mắt. Ngày bị chẩn đoán mắc bệnh nan y hiếm gặp, cậu đã biết mình chắc chắn không phải người bình thường, cậu là xác suất một trong triệu người, là đứa trẻ được vận mệnh lựa chọn.
Câu thành ngữ đó nói thế nào nhỉ?
Trời giao trọng trách cho người tài, tất phải thử thách, rèn luyện...
Cụ thể Giang Vụ chẳng nhớ rõ lắm, bởi cậu đâu có đi học bao nhiêu ngày. Nhưng tình tiết xuyên sách thì cậu lại thấm nhuần nằm lòng, không uổng công nằm trên giường bệnh cả ngày cày phim ngắn, không ngờ chuyện tốt thế này thật sự rơi trúng đầu mình.
Chỉ cần nghĩ thôi Giang Vụ đã thấy đẹp đẽ như sắp lên thiên đường, trái tim nhỏ yếu ớt bỗng cực độ hưng phấn mà đập quá nhanh. Chỉ một thoáng, cậu lập tức cảm thấy lồng ngực truyền tới cảm giác bức bối quen thuộc, hô hấp cũng gấp gáp, gò má tái nhợt nổi lên một lớp ửng đỏ bệnh tật.
“Khụ khụ.”
“Khụ khụ khụ.”
1212 trơ mắt nhìn ký chủ vừa hồi sinh đã suýt nữa kích động đến chết, sợ đến mức vội vàng lật hồ sơ sột soạt.
Không ổn.
Trước khi kéo Giang Vụ vào, nó chỉ chăm chăm nhìn mặt cậu đủ xinh, tính tình đủ tệ, cách đối nhân xử thế cũng đủ độc ác, hoàn hảo cho vai diễn mà nó cần, lại không để ý Giang Vụ thế mà là một ấm sắc thuốc di động.
Mới mười tám tuổi đã chết trên giường vì bạo bệnh, thể chất yếu kém đến mức không tưởng.
1212 là hệ thống kỳ cựu, không ngờ cũng phạm sai lầm do chủ nghĩa kinh nghiệm. Việc đã đến nước này, chỉ đành đâm lao phải theo lao.
May mà ký chủ trông có vẻ hưng phấn lắm. 1212 âm thầm mở chế độ giám hộ tăng cường, chột dạ nói: [Chỉ cần cậu hoàn thành tốt cốt truyện, tôi sẽ nghĩ cách chữa khỏi bệnh cho cậu.]
Mắt Giang Vụ sáng lên, không ngờ còn có thu hoạch ngoài ý muốn.
Không muốn tỏ ra quá tham, nên cậu chờ một chút mới hỏi: “Thế còn khoản tài sản cậu vừa nói thì sao?”
[Đều sẽ cho cậu.]
Một cơ thể khỏe mạnh, một khối tài sản khổng lồ.
Giang Vụ hoàn toàn yên tâm. Cậu không phải tham tiền, chỉ là kiếp trước vì chữa bệnh mà lúc nào cũng thiếu tiền, cảm giác đó chẳng dễ chịu gì.
Cậu từng làm rất nhiều việc, cũng biết mình lớn lên rất ưa nhìn. Phần lớn thời gian lợi dụng ưu thế gương mặt đẹp, cậu có thể kiếm được nhiều tiền hơn, nhưng đôi lúc cũng vì tính cách lỗ mãng bốc đồng mà lỗ ngược lại.
Thế nên nguyên tắc của Giang Vụ là tranh thủ lúc còn có thể thì kiếm càng nhiều càng tốt, dẫu sao người có bản lĩnh thì kiếm được nhiều thôi.