Trong khóe mắt Giang Vụ quả nhiên nhìn thấy bóng đen cao lớn đang dần tới gần. Cậu vội đỡ trán lảo đảo mấy bước, thân thể mảnh khảnh như diều đứt dây, mềm nhũn ngã về hướng đó.
Ba, hai, một.
“Bịch” một tiếng trầm đục. Cậu quả nhiên được một đôi tay mạnh mẽ, vững vàng đỡ lấy như dự liệu.
Vòng ôm ấm áp, rắn chắc và rộng lớn, xuyên qua lớp vải sơ mi mỏng có thể rõ ràng cảm nhận được đường nét cơ bắp căng đầy sức lực bên dưới, chóp mũi còn vương một mùi hương lạnh nhạt.
Gò má mềm mại dán sát lên đó, bị ép ra chút thịt mềm phúng phính.
Vải gì thế này, trơn trơn, thoải mái quá. Giang Vụ vô thức cọ nhẹ lên.
Cậu gọi hệ thống đang im lặng như chết trong lòng: “Nhiệm vụ hoàn thành rồi, sao cậu không nói gì vậy?”
1212 kẹt máy suốt hai giây dài: [... Hay là cậu nhìn xem mình đang ngã vào lòng ai trước đi?]
Trái tim của Giang Vụ giật thót, cực kỳ chậm rãi hé mắt ra một khe.
Bộ vest đen thuần phẳng phiu, cằm sắc lạnh như dao gọt, đôi môi mỏng hơi mím, sống mũi cao như đỉnh núi, cuối cùng là đôi mắt sâu không thấy đáy.
Người này dường như không có nửa phần tức giận, chỉ hơi rũ mắt, ánh nhìn chầm chậm đảo khắp gương mặt chỉ lớn bằng bàn tay của cậu.
Gương mặt nằm trong lòng ngực thật sự đẹp quá đỗi. Đuôi mắt hơi xếch nhìn người, mang theo vẻ vô tội lại rụt rè, môi đầy đặn nhưng hơi tái nhợt, trên chóp mũi nhỏ xinh còn có một nốt ruồi rất nhỏ.
Giống như bị dọa ngốc, bị ôm cũng không giãy giụa.
Ánh mắt Giang Vụ cứng đờ dịch ngang thì bắt gặp một gương mặt lộ rõ vẻ khiếp sợ đứng cách đó hai bước.
Ây dà.
Người kia hình như mới là Lâm Dịch.
Gương mặt trắng bệch lập tức đỏ bừng.
Vậy người đang ôm cậu là ai vậy!
Bốn phương tám hướng đều có ánh mắt dồn tới, có kinh ngạc, có dò xét, có chờ xem trò vui.
Chuyện cũ giữa Giang Vụ và Lâm Dịch vốn chẳng phải bí mật gì. Giờ lại công khai ôm ấp, dây dưa không rõ với một người khác, truyền ra ngoài rồi thì Giang Vụ cậu thành loại người gì nữa, danh tiếng còn cần hay không đây.
Giang Vụ lập tức nhắm mắt lại, gào thét trong lòng: “Quay lại, quay lại! Tôi muốn quay lại thời điểm trước khi xảy ra chuyện này!”
1212 đã khôi phục bình tĩnh: [Xin lỗi, không có dịch vụ này.]
Giang Vụ chỉ đành mở mắt ra lần nữa, phản ứng đầu tiên là thoát khỏi cái ôm nóng rực như thiêu này, nhưng vừa động đậy, cổ tay đã bị người ta siết chặt.
Da cậu trắng, xương cổ tay cũng mảnh, bị năm ngón tay thon dài kia vòng lại vẫn còn dư chỗ, cứ như chỉ cần dùng thêm chút lực là có thể bẻ gãy.
Phó Vọng Sâm cúi đầu liếc nhìn, đoạn da trắng mỏng trong lòng bàn tay hắn lộ rõ mạch máu xanh nhạt, bên trên còn lấm tấm những vết bầm tím đan xen cũ mới.
Hắn khẽ nhíu mày, những vết này trông như vết tụ máu do bị kim đâm lặp đi lặp lại.
Giang Vụ giãy giụa dữ hơn, giọng cũng nghèn nghẹn: “Xin lỗi tiên sinh, tôi thật sự không cố ý, cảm ơn ngài đã không để tôi ngã, có thể buông tôi ra được không?”
Cậu sốt ruột đến mức vành mắt cũng đỏ lên, nốt ruồi nhỏ nơi chóp mũi khẽ run theo nhịp thở gấp, trông đáng thương vô cùng, khác hẳn dáng vẻ diễn kịch thành thạo khi nãy.
Tô Vân Lam cũng bước lên giải thích: “Phó tổng, tôi thay Tiểu Vụ xin lỗi ngài, tối nay cơ thể cậu ấy hơi khó chịu, vừa rồi bọn tôi chỉ có chút hiểu lầm nhỏ thôi, cậu ấy không cố ý va phải ngài.”
Giang Vụ đã xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất, không ngờ lực kiềm chế nơi cổ tay thật sự lỏng đi đôi chút, cậu mạnh tay rút lại, che mặt chạy mất.