Leng keng.
Tiếng chuông đồng ngoài cửa khẽ ngân lên một nhịp ngắn đầy ngái ngủ.
Hôm nay là một buổi sáng giữa tuần yên ả tại Khu Thương Mại phía Đông. Ánh nắng xuân dìu dịu như những dải lụa vàng nhạt rủ xuống mặt sàn đá granite. Vì chưa đến giờ cao điểm của các pháp sư và cư dân thành phố, gian nhà ngoài của Aura Panis khá vắng lặng, chỉ có hương thơm từ gian bếp là vẫn bền bỉ, đậm đà lan tỏa ra không gian.
Phía sau quầy, Linh Lan đang bận rộn với mẻ bánh mới. Đôi bàn tay cô thoăn thoắt tạo hình cho ba loại bánh quy khác nhau: bánh quy hạnh nhân giòn bùi, bánh quy mật ong vàng óng, và đặc biệt nhất là bánh quy ánh nắng — loại bánh sử dụng những giọt nắng ban mai tinh khiết được Linh Lan thu thập bằng phép thuật vào lúc sáu giờ sáng. Mỗi khi nướng chín, chúng không chỉ tỏa ra một sắc vàng ấm áp rực rỡ, mà còn giúp người ăn vào cảm thấy vô cùng sảng khoái, xua tan đi mọi nỗi buồn phiền.
Mùi bánh chín tới ngào ngạt, quyến rũ đến mức khiến vạn vật quanh đó đều muốn chìm vào một giấc ngủ say sưa.
Trên mặt quầy thu ngân, Felix đang nằm ngửa bụng, tận hưởng trọn vẹn vệt nắng ấm áp nhất trong ngày. Một chiếc chân sau của nó buông thõng xuống thành quầy, cái đuôi đen thỉnh thoảng lại đung đưa một nhịp lười nhác.
Felix hé mắt, nhìn sắc vàng ấm áp đầy dễ chịu của mẻ bánh quy ánh nắng khẽ tỏa sáng trong bếp một cách đầy thỏa mãn, liền cất giọng tuyên bố:
"Linh Lan này, dựa trên trực giác của mình, ta khẳng định hôm nay chắc chắn sẽ là một ngày yên bình nhất lịch sử."
Linh Lan đang xếp những chiếc bánh quy hạnh nhân lên khay mây, nghe vậy liền bật cười, nghiêng đầu nhìn sang:
"Lần nào cậu tuyên bố như vậy là y như rằng sau đó sẽ có chuyện xảy ra."
Felix khịt mũi, kiêu ngạo dùng hai chân trước cào cào vào không khí:
"Hừ, cô thật là mê tín, phép thuật tối cao còn chẳng bẻ gãy được trực giác của ta, làm sao có thể…"
Lời của Felix đột ngột nghẹn lại nơi cổ họng.
Từ khung cửa sổ lớn đang mở hé sát góc đường, một đốm sáng nhỏ màu xanh lục bảo bỗng nhiên bay vụt vào.
Rồi hai đốm.
Rồi ba đốm.
Rồi mười đốm, hai mươi đốm sáng liên tiếp ùa vào như một trận mưa sao băng ban ngày, nhuộm sáng rực cả căn phòng, kèm theo đó là một chuỗi những tiếng vù vù vù dồn dập như tiếng động cơ của một phi đội tàu lượn mini.
Felix: "..."
Cục lông đen tuyền lập tức ngồi bật dậy, bốn chân đứng thẳng, toàn bộ lông đuôi dựng ngược lên như một cây chổi lau nhà:
"Tai họa tới rồi! Chạy mau!"
Trước khi Linh Lan kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, một nhóm sinh vật tí hon đã lao thẳng qua cửa sổ, đổ bộ vào bên trong tiệm bánh với tốc độ của những quả đạn đại bác tầm ngắn.
Đó là một biệt đội Tiên Nhỏ — những sinh vật phép thuật chỉ cao từ mười đến mười mươi lăm xăng-ti-mét. Thế nhưng, trái ngược với thân hình hạt tiêu, phong cách của họ lại vô cùng hầm hố. Mỗi Tiên Nhỏ đều đeo một chiếc túi thư bằng da bò lớn gấp đôi cơ thể, đầu đội mũ phi công đồng phục màu xanh thẫm, và trên mắt là chiếc kính bảo hộ to đùng che hết nửa khuôn mặt. Đôi cánh mỏng dính của họ đập liên hồi, tạo ra những luồng gió nhỏ thổi bay vài vụn giấy trên quầy.
Dẫn đầu cả đội là một cô bé Tiên Nhỏ với mái tóc màu vàng nhạt được buộc thành hai bím dựng ngược sang hai bên, đôi mắt xanh biếc lấp lánh như hai viên đá ngọc bích. Cô bé bay lượn hai vòng trên trần nhà, chiếc loa ma thuật đeo bên hông phát ra tiếng rè rè rè rít tai.
"Toàn đội chú ý! Nghỉ giải lao!" Cô bé hét lớn bằng chất giọng trong vắt nhưng âm lượng thì vang dội chẳng kém gì còi báo động: "Mười phút! Nhắc lại, mười phút!"
"Hú huuuu!"
Cả đội Tiên Nhỏ đồng loạt reo hò, tiếng cười nói líu lo, chí chóe vang lên như một bầy chim sẻ vỡ tổ. Và rồi, giống như những chiếc nam châm bị hút bởi một lực lượng thần bí, toàn bộ đôi mắt kính bảo hộ của cả đội đồng loạt xoay phắt về một hướng: Chiếc đĩa gốm đựng bánh quy thử nghiệm miễn phí đặt cạnh cửa sổ.
Trong nháy mắt, mười lăm Tiên Nhỏ đồng loạt lao xuống chiếc đĩa như một mũi tên xé gió.
Linh Lan đứng chôn chân tại chỗ: "..."
Felix mặt tối sầm lại: "..."
Chiếc đĩa gốm nhỏ nhắn lập tức biến thành một bãi chiến trường thu nhỏ. Nhìn từ xa, đám Tiên Nhỏ bám đen bám đỏ trên những chiếc bánh quy trông chẳng khác nào một đàn chim sẻ đang điên cuồng tấn công mùa màng vào mùa gặt.
"Tôi lấy cái bánh hạnh nhân này trước! Tránh ra!" Một Tiên Nhỏ dùng cả hai tay ôm chặt lấy một chiếc bánh quy lớn gấp ba lần người mình, cố gắng kéo đi nhưng bất thành vì bị mắc kẹt chiếc túi thư.
"Không! Cái đó có nhiều hạt hạnh nhân nhất! Nó là của tôi!" Tiên Nhỏ số hai lao vào, ôm lấy chân của Tiên Nhỏ số một, ra sức kéo ngược lại.
Một cậu Tiên Nhỏ khác thì đang nhảy tưng tưng trên một mẩu bánh quy ánh nắng, hăng hái hét lên qua chiếc kính bảo hộ:
"Mọi người ơi! Quy định mới của đội! Ai ăn được vụn bánh lớn nhất trong ngày hôm nay sẽ được phong làm đội trưởng!"
Cô bé tóc vàng hai bím — người vừa ra lệnh nghỉ giải lao — lập tức bay vèo tới, dùng chiếc túi thư của mình đập bộp vào đầu cậu kia, chống nạnh gắt gao:
"Này! Anh nói cái gì đó hả? Tôi chính là đội trưởng Đội Đưa Thư Cánh Én của Khu Thương Mại phía Đông rồi cơ mà!"
Cậu Tiên Nhỏ bị đập lảo đảo, ôm đầu cãi lại:
"Nhưng chức đó là đội trưởng đưa thư! Còn đây là chức Đội trưởng của Bánh Quy! Quyền lực cao hơn nhiều!"
"Cái lũ giặc cỏ đáng ghét này!!!"
Một tiếng gầm gừ đầy phẫn nộ vang lên từ phía quầy. Felix không thể chịu đựng nổi cảnh tượng những chiếc bánh quy thơm phức — thứ mà nó vừa tốn công khen ngợi — đang bị một lũ sinh vật tí hon dẫm đạp bừa bãi.
Cục lông đen nhảy phắt một cái từ quầy thu ngân xuống mặt bàn gỗ sát cửa sổ. Toàn thân nó tỏa ra những tia chớp điện nhỏ màu xanh lam, đôi mắt vàng kim long lên sòng sọc:
"Miệng còn hôi sữa mà dám đến địa bàn của ta cướp bóc hả? Toàn bộ bánh này là của Aura Panis! Không được ăn hết!"
Một Tiên Nhỏ đang gặm dở chiếc bánh mật ong, từ tốn ngước nhìn con mèo khổng lồ trước mặt, đẩy nhẹ chiếc kính bảo hộ lên trán rồi thản nhiên hỏi:
"Luật nào của Vương quốc Regalia cấm Tiên Nhỏ ăn bánh quy miễn phí đặt trên đĩa có chữ “Ăn Thử”?"
Felix nghiến răng ken két, móng vuốt sắc nhọn thò ra cào xuống mặt bàn:
"Luật của ta! Luật của Felix vĩ đại!"
Tiên Nhỏ kia khịt mũi, quay sang nói với đồng đội:
"Mọi người nghe thấy chưa? Không có hiệu lực pháp lý và không được Bộ Tư Pháp Ma Thuật phê duyệt, tiếp tục ăn đi các bạn!"
"Mi... cái đồ hạt tiêu láo xược!"
Felix chính thức mất kiểm soát, nó gầm lên, hai chân trước vồ mạnh về phía đĩa bánh.
Căn tiệm Aura Panis vốn đang yên bình bỗng chốc biến thành một bộ phim hoạt hình hỗn loạn.
Felix dùng lợi thế thể hình khổng lồ của mình để vồ, vạt, và tóm nhưng đám Tiên Nhỏ lại sở hữu tốc độ bay cực nhanh và khả năng luồn lách siêu đẳng. Ba Tiên Nhỏ đồng loạt bay vút lên, lượn vòng quanh chiếc đèn chùm bằng thủy tinh trên trần nhà, vừa bay vừa thả những vụn bánh quy xuống đầu Felix đầy khiêu khích.
"Đến đây mà bắt tụi này nè, con mèo béo!"
Felix điên tiết, dùng bốn chân bám vào rèm cửa, leo vọt lên cao rồi tung người nhảy bổ về phía đèn chùm nhưng đám Tiên Nhỏ đã kịp thời phân tán.
Rầm! Felix trượt chân, đâm thẳng đầu vào chiếc ghế bành bằng da mềm.
Chiếc ghế xoay mấy vòng, còn Felix thì ngã chổng vó lên trời, hai mắt nổ đom đóm. Đám Tiên Nhỏ thấy vậy liền ôm bụng cười lăn lộn trên không trung, có đứa còn đập cánh bành bạnh vào nhau để ăn mừng.
Ở một góc khác, một Tiên Nhỏ vì bay quá nhanh trong lúc trốn chạy đã mất lái, đâm sầm thẳng vào bao bột Lumina dự phòng đang để mở cạnh quầy bếp.
Một đám mây bột mì trắng xóa, khổng lồ nổ tung, bao phủ toàn bộ căn bếp. Từ trong đám mây trắng ấy, một Tiên Nhỏ khác hoảng hốt bay xuyên qua, toàn thân từ đầu đến chân dính đầy bột mì trắng muốt, trông không khác gì một ngôi sao băng màu trắng đang kéo theo một dải đuôi bụi mù mịt.
Linh Lan đứng giữa bãi chiến trường, trên đầu cũng đã dính vài vệt bột mì, cô đỡ trán hét lớn:
"Tất cả dừng lại ngay cho tôi!!!"
Nhưng tiếng hét của cô hoàn toàn bị áp đảo bởi tiếng vù vù của cánh tiên, tiếng đổ vỡ loảng xoảng của vài chiếc thìa bạc và tiếng gầm gừ bất lực của Felix.
Không một ai thèm nghe lời bà chủ tiệm.
Hết chương 5.