"Thật... thật thế ạ?" Titus bán tín bán nghi, ánh mắt nhìn chiếc bánh mì thèm thuồng đến tội nghiệp.
"Không có thật đâu nhóc ơi." Felix từ trên quầy nhảy bóc xuống, đáp đất không một tiếng động, nó nhìn Titus bằng ánh mắt đầy vẻ dọa dẫm: "Thực ra cô ấy là một phù thủy hắc ám chuyên làm bánh ngọt để nuôi béo trẻ con, sau đó sẽ bán tụi nhóc cho lũ yêu tinh ở đầm lầy đấy."
"Cậu im đi cho tôi!"
Linh Lan không thèm nể tình, thẳng tay vung chiếc muỗng gỗ đang cầm trên tay xuống.
Cốp!
"Áu!" Felix kêu lên một tiếng thảm thiết, hai chân ôm lấy cái đầu mèo vừa bị trúng đòn, lập tức nhảy dựng lên bậu cửa sổ, vừa xoa đầu vừa lẩm bẩm nguyền rủa bằng thứ ngôn ngữ của tộc mèo.
Titus ban đầu hoảng hốt mặt cắt không còn giọt máu, nhưng khi thấy con mèo mun ma thuật ôm đầu xuýt xoa, còn chị chủ tiệm thì tức giận chống nạnh, cậu bé không kìm được mà bật ra một tiếng cười khúc khích. Không khí căng thẳng và sự mặc cảm trong lòng đứa trẻ tội nghiệp bỗng chốc tan biến sạch sẽ.
Linh Lan mỉm cười, đẩy chiếc đĩa sứ lại gần cậu bé thêm một chút:
"Cầm lấy đi, Titus, chị đảm bảo không có con yêu tinh nào ở đây cả."
Titus ngập ngừng một chút, rồi rụt rè chìa hai bàn tay lấm lem ra đón lấy ổ bánh mì.
Cậu cầm nó một cách cực kỳ cẩn thận, những ngón tay gầy guộc run nhè nhẹ như thể đang nâng niu một báu vật làm bằng pha lê dễ vỡ nhất thế gian. Hơi ấm từ ổ bánh truyền qua lòng bàn tay, len lỏi vào cơ thể cậu, xua đi cái lạnh lẽo của buổi sớm mai.
Cậu ghé răng, cắn một miếng thật lớn.
Rắc.
Lớp vỏ bánh mì giòn tan vỡ ra trong khoang miệng.
Ngay sau đó là sự bùng nổ của lớp bơ tuyết béo ngậy nhưng thanh mát, quyện chặt lấy vị ngọt dịu dàng, sâu lắng của mật ong rừng sâu. Thớ bánh mì Lumina bên trong mềm mại như một đám mây, thấm đẫm nước sốt ngọt béo, tạo nên một cảm giác thỏa mãn chưa từng có. Hơi ấm từ miếng bánh lan tỏa từ cổ họng, chạy dọc xuống dạ dày, rồi như một dòng điện ấm áp lan khắp các mạch máu trên cơ thể gầy gò của cậu bé.
Titus bỗng nhiên đứng bất động, cậu không nhai nữa, cũng không cắn miếng tiếp theo.
Linh Lan nhìn biểu hiện của cậu bé, cô lo lắng nghĩ: Có lẽ cậu bé không thích vị mật ong rừng? Hay bơ tuyết quá ngậy đối với một cái bụng đói?
"Titus? Em thấy..."
Lời chưa kịp dứt, Linh Lan đã sững sờ khi nhìn thấy một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cậu bé, để lại một vệt sạch sẽ trên gương mặt lấm lem bụi bẩn. Giọt nước mắt rơi xuống, vỡ tan trên chiếc đĩa sứ.
Titus giật mình, vội vàng dùng mu bàn tay quệt ngang mặt để lau đi:
"Em xin lỗi... em xin lỗi..."
Nhưng cậu càng lau, nước mắt lại càng trào ra nhiều hơn, như một dòng đê bị vỡ. Cuối cùng, cậu bé ôm chặt nửa ổ bánh mì còn lại, bả vai run lên bần bật, bật khóc nức nở:
"Ngon quá... Chị ơi, ngon quá..."
Cậu nghẹn ngào, giọng nói lạc đi giữa những tiếng nấc:
"Đã lâu lắm rồi... em quên mất một ổ bánh mì nóng sốt thì có vị thế nào rồi..."
Căn bếp chìm vào sự im lặng, chỉ còn tiếng thút thít của đứa trẻ mười một tuổi.
Khi đã bình tĩnh lại một chút, Titus vừa ăn những miếng bánh tiếp theo một cách trân trọng, vừa sụt sịt kể cho Linh Lan nghe. Mấy tuần gần đây, thời tiết giao mùa nên ít người muốn đứng lại trên phố để đánh giày. Công việc của cậu nhóc vô cùng ế ẩm, có ngày chẳng kiếm nổi một đồng xu đồng nào. Số tiền ít ỏi cậu tích cóp được bằng cả mồ hôi và nước mắt đều phải dành trọn để mua thuốc ho cho người bà ngoại đang đổ bệnh ở nhà.
Bản thân Titus từ lâu đã không biết đến khái niệm một bữa ăn tử tế. Mỗi ngày, cậu chỉ dám mua lại những mẩu bánh mì cũ, cứng ngắc như đá đã để qua ba ngày được các tiệm bánh lớn thải ra với giá rẻ mạt, rồi ngâm vào nước lọc cho mềm ra để nuốt chửng qua bữa.
Linh Lan im lặng lắng nghe từ đầu đến cuối, không cắt ngang lời cậu, cũng không để lộ ra thứ ánh mắt xót thương hay tội nghiệp. Cô không nói những lời an ủi sáo rỗng kiểu như "Tội nghiệp em quá" hay "Ôi đứa trẻ đáng thương". Bởi vì cô biết, sự thương hại đôi khi còn tàn nhẫn hơn cả sự lạnh lùng; nó nhắc nhở người nhận rằng họ đang ở thế yếu, đang là kẻ thảm hại trong mắt người khác.
Khi Titus ăn xong miếng bánh cuối cùng và rụt rè ngước lên nhìn, Linh Lan chỉ nhẹ nhàng hỏi một câu không liên quan:
"Titus này, em đánh giày có giỏi không?"
Cậu bé ngơ ngác, hai mắt còn hoe đỏ chớp chớp:
"Dạ?"
"Chị hỏi là tay nghề đánh giày của em có giỏi không?" Linh Lan lặp lại câu hỏi, ánh mắt đầy vẻ nghiêm túc.
Titus hơi cúi đầu nhìn chiếc hộp gỗ cũ kỹ của mình, rồi như tìm lại được một chút tự tin nhỏ nhoi, cậu khẽ gật đầu:
"Dạ... cũng khá giỏi ạ, em biết cách pha thuốc đánh bóng để giữ cho da giày không bị nứt kể cả khi đi trong mưa ma thuật."
"Tuyệt vời." Linh Lan mỉm cười rạng rỡ: "Vậy thì quyết định thế này nhé, lần sau nếu giày của chị hoặc của khách đến tiệm bị bẩn, chị sẽ nhờ em đánh giày giúp chị. Còn đổi lại, mỗi khi em đói, em cứ đến đây, chị sẽ làm bánh mì bơ mật ong cho em ăn. Chúng ta trao đổi công bằng bằng sức lao động của mình, em thấy sao?"
Titus sững sờ, đôi mắt mở to nhìn chị gái trước mặt.
Bởi vì đây là lần đầu tiên trong đời, kể từ khi cậu phải ra đời kiếm sống, có một người không nhìn cậu như một đứa trẻ nghèo khổ, rách rưới đáng ban phát lòng thương hại. Chị ấy nhìn cậu như một người thợ, một người có năng lực, một người có giá trị sòng phẳng để thực hiện một cuộc giao dịch tôn trọng. Lòng tự trọng nhỏ bé nhưng kiên cường của cậu bé như được tưới một dòng nước mát lành.
Khi Titus đứng dậy, ôm chiếc hộp đánh giày chuẩn bị rời đi để bắt đầu một ngày làm việc mới, Linh Lan đã nhanh tay đặt vào trong lòng chiếc hộp một chiếc túi giấy nhỏ buộc dây cói. Bên trong là một ổ bánh mì đồng quê Anima còn ấm áp.
"Mang cái này về cho bà ngoại em nhé." Linh Lan nháy mắt: "Bánh mì này rất tốt cho người ốm đấy."
Titus hoảng hốt, định lấy chiếc túi trả lại:
"Không được đâu chị... Em chưa làm việc cho chị, em chưa có tiền trả cho ổ bánh này..."
Linh Lan ấn chiếc túi giấy lại vào tay cậu, bật cười lắc đầu:
"Chị cho em nợ đấy, lần sau trả cả thể. Tiệm bánh Aura Panis của chị nằm cố định ở đây, có chân chạy mất được đâu mà em lo?"
Nghe câu nói đùa của cô, Titus khựng lại một chút rồi như một đóa hoa bừng nở sau cơn mưa lớn, cậu bé nở một nụ cười rạng rỡ.
Đó là nụ cười đầu tiên của cậu trong suốt buổi sáng ngày hôm nay, một nụ cười cực kỳ trong sáng và đẹp đẽ, làm bừng sáng cả gương mặt còn dính muội than.
"Vâng ạ! Em cảm ơn chị Linh Lan! Nhất định ngày mai em sẽ đến sớm để lau giày cho chị!"
Titus ôm chặt chiếc hộp gỗ và túi bánh mì ấm áp, quay người chạy vụt ra khỏi cửa tiệm.
Felix lại nhảy lên quầy thu ngân, nằm bò ra, đôi mắt vàng kim nhìn theo bóng dáng nhỏ bé đang chạy xa dần qua cửa kính:
"Lại cho không nửa ổ bánh mì Lumina và một ổ Anima thượng hạng. Cứ cái kiểu kinh doanh từ thiện này thì ta dám cá là chưa đầy một tháng nữa, bảng hiệu của cô sẽ bị tịch thu."
Linh Lan tựa lưng vào cạnh quầy, nhìn theo hướng cậu bé chạy đi, khóe môi cong lên một nụ cười dịu dàng:
"Cậu đoán xem, Felix? Ngày mai cậu bé có quay lại không?"
Felix lười biếng nhìn sang chiếc khay bánh còn trống một góc trên bàn, khịt khịt cái mũi mèo như vẫn còn luyến tiếc mùi mật ong rừng. Nó hừ một tiếng từ tận cổ họng:
"Hừ, cái mùi bánh quỷ quái của cô có sức gây nghiện còn hơn cả độc dược tình yêu. Ta cá là ngày mai thằng nhóc đó sẽ vác cả cái hộp đánh giày đến đóng đô ở cửa tiệm này từ khi mặt trời chưa mọc."
Bên ngoài, Titus đang ôm túi bánh chạy chân sáo dọc theo con phố lát đá granite. Ánh nắng mùa xuân rực rỡ và ấm áp đổ dài trên lưng, nhảy mót trên mái tóc cậu. Lần đầu tiên kể từ khi mở cửa, Aura Panis đã có một vị khách quen thuộc.
Khi Titus chạy băng qua Quảng Trường Mặt Trời sầm uất ở trung tâm, cậu vô tình phải lùi lại bên lề đường để nhường lối. Một đoàn kỵ sĩ hoàng gia mặc giáp trụ bằng bạc sáng loáng, cưỡi trên những con thần mã có cánh đang uy nghiêm diễu hành ngang qua quảng trường, hướng thẳng về phía cung điện. Những biểu tượng ma thuật trên cờ hiệu của họ lấp lánh dưới ánh mặt trời, đại diện cho quyền lực tối cao và tầng lớp thượng lưu của vương quốc.
Titus ngước nhìn đoàn người tráng lệ ấy một giây rồi cúi xuống, ôm chặt lấy túi bánh mì nhỏ đang tỏa ra hơi ấm áp và mùi bơ ngọt ngào trong lồng ngực mình, tiếp tục sải bước chạy về nhà. Đối với cậu lúc này, thứ ma thuật vĩ đại nhất thế giới không nằm ở cung điện hay học viện hoàng gia, mà nó đang nằm ngay trong chiếc túi giấy này — thứ ma thuật sưởi ấm lòng người.
Hết chương 4.