Tiệm Bánh Nhỏ Ở Xứ Sở Diệu Kỳ

Chương 3: Cậu Bé Đánh Giày

Trước Sau

break

Leng keng.

Tiếng chuông ngoài cửa vẫn trong trẻo như ngày hôm qua, nhưng không khí nhộn nhịp, ồn ào của buổi lễ khai trương đã hoàn toàn lắng xuống. Hôm nay là ngày thứ hai Aura Panis mở cửa.

Trong gian nhà ngoài ngập tràn ánh nắng xuân, Linh Lan đang thong thả dùng một chiếc khăn vải lanh mềm mại lau lại mặt quầy gỗ sồi. Cô tỉ mẩn chỉnh sửa lại vị trí của từng khay mây, xoay những ổ bánh mì vàng ươm sao cho chúng đón được góc ánh sáng đẹp nhất qua khung cửa kính. 

Cuối cùng, cô nhẹ nhàng cắm mấy nhành hoa linh lan trắng muốt còn đọng sương mai vào chiếc bình gốm nhỏ đặt trên chiếc bàn sát góc tường. Mọi chuyển động của cô đều toát lên vẻ thư thái, bình yên, giống như một nỗ lực tưới tắm cho tâm hồn sau những năm tháng căng thẳng ở học viện.

Ở phía đối diện, trên mặt quầy thu ngân bằng đồng, Felix đang nằm dài như một dải lụa đen bóng. Cái đuôi của nó thỉnh thoảng khẽ đập xuống mặt gỗ một cách vô tri.

"Ta bắt đầu nghi ngờ rồi, Linh Lan ạ." Felix cất giọng, phá vỡ sự im lặng bằng tông giọng lười biếng nhưng đầy vẻ nghiêm trọng.

Linh Lan không quay đầu lại, vẫn tiếp tục vuốt lại nếp gấp của tấm khăn trải bàn thêu cỏ ba lá:

"Cậu lại nghi ngờ cái gì nữa đây?"

"Ta nghi ngờ tính chân thực của mấy cuốn sách kinh doanh." Felix hé một bên mắt vàng kim, dùng một móng vuốt cào cào vào không khí: "Một tiệm bánh ma thuật đã mở cửa đến ngày thứ hai, vậy mà tại sao chúng ta vẫn chưa giàu nứt đố đổ vách?"

Linh Lan bật cười, tiếng cười khúc khích như tiếng chuông đồng nhỏ:

"Mới có hai ngày thôi mà, anh bạn."

"Hai ngày là quá đủ cho một thần thú tính toán!" Felix bật ngồi dậy, hai chân trước khoanh lại trước ngực, cái đầu mèo nghếch lên đầy vẻ thông thái: "Để ta tính cho cô xem, hôm qua chúng ta bán được tổng cộng bao nhiêu? Trừ đi chi phí nguyên liệu bột Lumina nhập từ vùng thung lũng, trừ đi tiền nạp năng lượng cho viên đá ánh sáng duy trì lò nướng nham thạch của lão Người Lùn Vulcan..."

Nói đến đây, Felix thở dài một tiếng thườn thượt, hai tai cụp xuống:

"Kết luận là: Chúng ta đang tiến rất gần đến cảnh phải ra công viên hái cỏ ăn qua ngày rồi."

Linh Lan quay lại, chống hai tay lên hông, mỉm cười trêu chọc:

"Tôi nhớ không nhầm thì loài mèo đâu có ăn cỏ."

Felix khịt mũi, kiêu ngạo hất cằm:

"Thì ta sẽ là con mèo đầu tiên trong lịch sử phép thuật làm điều đó, cô nên thấy vinh hạnh vì sắp sở hữu một con mèo ăn chay."

Linh Lan lắc đầu cười trừ, sự hài hước của Felix giúp cô xua đi chút lo lắng mơ hồ. Đúng là Aura Panis vẫn còn quá mới mẻ giữa Khu Thương Mại phía Đông sầm uất này. Khách hàng chưa biết đến nhiều, và những ổ bánh thơm phức trên kệ vẫn đang lặng lẽ chờ đợi tri âm của chúng.

Linh Lan quay trở lại với công việc của mình, nhưng khi ánh mắt cô vô tình lướt qua khung cửa sổ kính lớn, cô chợt khựng lại.

Bên ngoài cửa tiệm, dưới bóng râm của mái ngói xanh lục bảo, có một bóng người nhỏ bé đang đứng lấp ló.

Đó là một cậu bé. 

Cậu cứ tiến lên một bước, nhìn đăm đăm vào tấm bảng hiệu phát sáng AURA PANIS, rồi lại rụt rè lùi lại một bước. Đôi mắt cậu dán chặt vào những ổ bánh mì vàng ruộm đang tỏa khói nhạt sau lớp kính. Cậu bé nhìn bánh, rồi ánh mắt lướt xuống bảng giá viết bằng phấn màu trên chiếc bảng gỗ nhỏ đặt bên cạnh. Nhìn thấy con số, cậu khẽ mím môi, ánh mắt chất chứa một nỗi thất vọng cỏn con, nhưng rồi lại không kìm được mà nhìn vào những ổ bánh mì một lần nữa.

Sau vài giây ngập ngừng, cậu bé khẽ thở dài, ôm chặt thứ gì đó trong ngực rồi quay đầu định bước đi.

"Khách hàng đang bỏ chạy kìa." Felix nheo mắt nhìn qua cửa kính, thông báo bằng giọng điệu nhàm chán.

Linh Lan vội vã đặt chiếc khăn lau xuống:

"Em ấy còn chưa bước vào tiệm mà."

"Nhưng tâm hồn thằng nhóc ấy đã chạy mất từ lúc nhìn thấy bảng giá rồi." Felix bình phẩm, cái đuôi ngoáy một vòng.

Qua lớp kính trong suốt, Linh Lan quan sát cậu bé kỹ hơn. 

Cậu khoảng chừng mười một tuổi, vóc dáng gầy gò, nhỏ hơn bạn bè đồng trang lứa, mặc một bộ quần áo len đã sờn cũ, màu sắc phai nhạt đến mức khó lòng nhận ra màu gốc, trên đầu đội chiếc mũ ca-pô bạc màu. Hai bàn tay nhỏ gầy gộc đang ôm khư khư một chiếc hộp gỗ đựng dụng cụ đánh giày. 

Ánh mắt Linh Lan dời xuống phía dưới, cô cảm thấy tim mình khẽ nhói lên khi nhìn thấy đôi giày da của cậu bé — nó đã rách sờn đến mức phần đế gần như muốn bung ra khỏi mũi giày, để lộ cả lớp vải tất mỏng manh bên trong giữa cái lạnh còn sót lại của mùa xuân.

Không chần chừ thêm một giây, Linh Lan vòng qua quầy thu ngân, bước nhanh ra phía cửa.

Leng keng.

Tiếng chuông đồng vang lên đột ngột khiến cậu bé giật mình, cậu quay phắt lại, bờ vai nhỏ run lên bần bật. Gương mặt lấm lem muội than và bụi đường của cậu thoáng chốc trắng bệch vì hoảng sợ, như thể một kẻ trộm vừa bị bắt quả tang tại trận.

Cậu bé vội vã cúi gập đầu xuống, hai tay siết chặt lấy chiếc hộp đánh giày, lắp bắp:

"Xin lỗi... xin lỗi chị... Em chỉ nhìn thôi ạ!"

Giọng cậu run rẩy, đầy vẻ tự vệ:

"Em chỉ đứng nhìn một chút thôi... Em thề là em không định làm gì xấu cả!"

Nhìn bộ dạng hốt hoảng của đứa trẻ, lòng Linh Lan mềm lại. Cô nhẹ nhàng bước xuống bậc thềm đá granite, cố gắng thu nhỏ khoảng cách để không làm cậu bé sợ hãi.

"Đừng sợ, chị không mắng em đâu." Linh Lan cất giọng dịu dàng nhất có thể, cô mỉm cười nhìn cậu: "Em muốn mua bánh mì sao?"

Gương mặt cậu bé lập tức đỏ bừng lên, luống cuống lắc đầu lia lịa, ánh mắt lảng tránh ánh nhìn của cô:

"Không... không phải đâu ạ, em không..."

Rột… rột…

Một âm thanh biểu tình kéo dài và vô cùng rõ ràng bỗng nhiên vang lên từ vùng bụng của cậu bé. Nó to đến mức át cả tiếng gió xuân đang thổi qua con phố.

Từ trên bậu cửa sổ mở hé, Felix thò cái đầu đen thui ra, nhìn chằm chằm vào bụng cậu bé rồi cất giọng chế giễu:

"Dạ dày của mi vừa phản bội mi rồi đấy, nhóc con."

Titus xấu hổ đến mức hai tai đỏ lựng như hai quả cà chua chín. Cậu bặm chặt môi, đầu cúi thấp đến mức gần như muốn sát vào chiếc hộp đánh giày trong tay, hận không thể có một phép độn thổ nào xuất hiện ngay lúc này để cậu chui xuống.

Linh Lan lườm Felix một cái sắc lẹm, ra hiệu cho con mèo ngậm miệng lại. Sau đó, cô từ từ cúi người xuống, quỳ một gối trên nền đá granite để đặt mình ngang tầm mắt với cậu bé. 

Cô không hỏi những câu đại loại như "Em có đói không?" hay "Nhà em có nghèo lắm không?". 

Những câu hỏi đó, đối với một đứa trẻ sớm phải lăn lộn kiếm sống, chẳng khác nào một nhát dao rạch vào lòng tự trọng của chúng.

Cô chỉ nhìn cậu bằng đôi mắt đen láy, ấm áp và chân thành:

"Em tên là gì?"

Cậu bé ngước mắt lên một chút, bắt gặp nụ cười không chút thành kiến của Linh Lan, sự đề phòng trong lòng cậu khẽ giảm xuống. 

Cậu lý nhí trả lời: "Em... em tên là Titus ạ."

"Chị là Linh Lan." Cô chìa một bàn tay ra, thân thiện như cách hai người trưởng thành chào hỏi nhau: "Rất vui được gặp em, Titus."

Vào khoảnh khắc đó, Linh Lan hoàn toàn đối xử với Titus như một vị khách thực sự chứ không phải một đối tượng tội nghiệp cần được ban phát lòng thương hại.

"Vào tiệm với chị một lát nhé?" Linh Lan đứng dậy, khẽ nghiêng người mời gọi.

Titus ngơ ngác nhưng mùi bơ thơm lừng từ bên trong cánh cửa mở hé như một bàn tay vô hình kéo cậu bước theo.

Linh Lan dẫn cậu vào căn bếp nhỏ, nơi chiếc lò nướng nham thạch của bác Vulcan vẫn đang tỏa ra hơi ấm dễ chịu. Cô đi đến bên bàn đá, lấy ra một ổ bánh mì vừa mới ra lò không lâu. Đó là một chiếc bánh mì sandwich thuôn dài, lớp vỏ ngoài có màu vàng óng ả nhờ được làm từ bột Lumina thượng hạng, xốp mềm hoàn hảo.

Linh Lan cầm chiếc dao răng cưa, khẽ khàng cắt đôi ổ bánh.

Rắc.

Tiếng vỏ bánh giòn tan vỡ ra nghe thật vui tai, ngay lập tức, một luồng khói nóng mang theo hương thơm nguyên bản của lúa mạch ùa ra. Linh Lan dùng một chiếc thìa bạc, múc một muỗng bơ tuyết Centaur lớn. 

Loại bơ này được làm từ sữa của những chú ngựa một sừng sống trên đỉnh núi quanh năm tuyết phủ, có màu trắng muốt và độ béo ngậy thanh khiết. Cô phết một lớp bơ dày lên mặt bánh còn đang nóng hổi. Sự kỳ diệu của nhiệt độ khiến lớp bơ tuyết mềm mịn lập tức tan chảy, thấm đẫm vào từng thớ bánh mì xốp mềm, biến bề mặt bánh thành một lớp màng óng ánh như ngọc trai.

Chưa dừng lại ở đó, Linh Lan nhấc một hũ thủy tinh nhỏ, dùng thanh gỗ lấy mật rưới một đường dứt khoát. Đó là mật ong của loài ong mật khổng lồ trong Rừng Sâu. Những giọt mật màu vàng hổ phách, đặc quánh và trong suốt như hổ phách, lười biếng chảy dọc theo lớp vỏ bánh giòn, hòa quyện hoàn hảo với lớp bơ tuyết đang tan chảy.

Mùi thơm ngọt ngào của mật ong rừng, vị béo ngậy của bơ tuyết gặp hơi nóng của bánh mì Lumina nổ tung trong không khí, tạo nên một tầng hương vị nồng nàn, ấm áp đến mức có thể làm tan chảy bất kỳ trái tim băng giá nào.

Titus đứng bên cạnh, đôi mắt mở to hết cỡ, nước bọt không tự chủ được mà nuốt xuống ực một cái. Cậu nhìn đến mức ngẩn người, hoàn toàn bị mê hoặc bởi thứ ma thuật ẩm thực đang diễn ra trước mắt.

Khi Linh Lan quay lại, đặt nửa ổ bánh mì bơ mật ong thơm phức ấy lên một chiếc đĩa sứ nhỏ rồi đưa về phía cậu, Titus như chợt choàng tỉnh khỏi cơn mơ. Cậu lập tức lùi lại một bước, hai tay giấu ra sau lưng, lắc đầu nguầy nguậy:

"Em... em không ăn đâu ạ! Chị ơi, em không có đủ tiền để trả cho món bánh này đâu."

Linh Lan khẽ nhướng mày, giả vờ ngạc nhiên:

"Ai nói với em là chị bán chiếc bánh này?"

Cậu bé chớp chớp mắt: "Dạ?"

"Đây là bánh thử của tiệm." Linh Lan tỉnh bơ nói dối, gương mặt lộ rõ vẻ nghiêm túc: "Aura Panis có một luật lệ ngầm: Vị khách đầu tiên bước vào tiệm của mỗi ngày sẽ được mời ăn thử bánh hoàn toàn miễn phí."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương