Tiệm Bánh Nhỏ Ở Xứ Sở Diệu Kỳ

Chương 2: Bánh Mì Đồng Quê Anima

Trước Sau

break

Vào ngày lễ tốt nghiệp năm ấy, đích thân Hiệu trưởng Amandus — một vị phù thủy già với chòm râu dài và đôi mắt thông thái — đã gọi cô vào phòng làm việc. Ông nhìn cô qua cặp kính nửa vành, hỏi chậm rãi:

"Con thật sự muốn mở một tiệm bánh sao, Linh Lan?"

"Vâng, thưa Thầy."

"Không hối hận chứ?"

"Không bao giờ ạ."

"Vì sao? Phép thuật tối cao có thể dời non lấp bể, tại sao con lại chọn một lò nướng bánh?"

Linh Lan đã suy nghĩ rất lâu, nhìn xuống đôi bàn tay mình rồi ngước lên mỉm cười:

"Bởi vì con phát hiện ra, ma thuật chiến đấu chỉ mang lại sự sợ hãi hoặc chiến thắng. Nhưng con thì lại thích nhìn người khác mỉm cười hạnh phúc khi ăn thứ do chính tay mình làm ra hơn. Bánh mì có ma thuật riêng của nó, thưa Thầy."

Đại pháp sư Amandus đã im lặng nhìn cô rất lâu. Sau đó, ông bất ngờ bật cười, tếng cười vang dội và hào sảng khắp căn phòng chứa đầy những món đồ ma thuật cổ xưa.

"Được! Nếu đó là điều con chọn, vậy hãy đi và trở thành người làm bánh giỏi nhất Regalia này!"

"Cô bé!"

Một giọng nói sang sảng như tiếng búa gõ vào đe sắt vang lên từ ngoài cửa, cắt đứt dòng hồi tưởng của Linh Lan. Cô quay đầu lại, mỉm cười đón chào vị khách quen thuộc bước vào tiệm.

Đó là Vulcan thuộc tộc Người Lùn và là chủ xưởng cơ khí ma pháp lớn nhất khu phố. Đúng với đặc trưng của chủng tộc mình, bác Vulcan thấp hơn hẳn so với người bình thường, nhưng bù lại, bề ngang của bác vạm vỡ đến mức gần như bằng cả chiều cao. Bác bước đi một cách vững chãi, mang theo cả một luồng hơi nóng sực nồng mùi than củi và kim loại lan tỏa vào không gian.

Linh Lan luôn có cảm giác bác Vulcan được đúc ra từ chính xưởng rèn của ông vậy. Làn da bác ngăm đen màu đồng hun, còn hai cánh tay trần cuồn cuộn những múi cơ săn chắc, cứng cáp như hai thanh thép nguội. Điểm ấn tượng nhất trên gương mặt bác chính là bộ râu màu đỏ đồng vừa dài vừa dày, rậm rạp đến mức Linh Lan cá là bác có thể giấu hẳn một chiếc búa rèn cỡ nhỏ bên trong đó mà chẳng ai hay biết.

Hôm nay, bác vẫn mặc chiếc tạp dề bằng da dày cộm bám đầy muội than, trên trán đeo chiếc kính bảo hộ mắt đặc trưng của thợ rèn, còn trên vai thì vác theo một cây búa sắt khổng lồ rực lửa sọc đen.

"Ta đến kiểm tra cái lò lần cuối trước khi cháu đón khách." Vulcan hất hàm, đẩy chiếc kính bảo hộ trên trán lên một chút: "Nếu hôm nay cái quái vật bằng đá nham thạch đó có nổ tung, thì lão già này còn kịp dùng búa gõ lại cho cháu."

Linh Lan giật mình, vội xua tay:

"Bác Vulcan, đừng nói gở chứ! Hôm nay là ngày khai trương của cháu mà."

Hai người cùng bước vào căn bếp bên trong. 

Ở góc phòng, chiếc lò nướng khổng lồ được xây bằng đá nham thạch đen lấy từ vùng núi lửa phía Nam đang âm ỉ tỏa ra những luồng nhiệt lượng đỏ hồng ấm áp. Những ký hiệu cổ tự khắc trên thân lò đang sáng lên nhè nhẹ.

Vulcan chống đôi bàn tay thép lên hông, ngắm nhìn tác phẩm của mình với vẻ mặt đầy tự hào:

"Cháu cứ yên tâm, chiếc lò này được ta gia cố bằng móng của một con rồng đất. Nó còn khỏe mạnh và dẻo dai hơn cái thân già của lão Vulcan này nhiều! Không bao giờ có chuyện..."

Phụt!

Một luồng khói đen kịt, khét lẹt bỗng nhiên phun thẳng ra khỏi ống khói của lò nướng, nhuộm đen thui cả một góc trần nhà vừa mới sơn sạch sẽ.

Vulcan: "..."

Linh Lan: "..."

Felix: "..."

Căn bếp lại rơi vào tĩnh lặng. 

Một lúc sau, Felix từ trên bậu cửa sổ bình thản liếm liếm ngón chân, cất giọng nhận xét đầy châm chọc:

"Có vẻ như cái lò vừa đưa ra phiếu phản đối lời ông rồi."

Vulcan đỏ mặt tía tai, bộ râu đỏ đồng rung lên bần bật, lập tức vác búa lao vào: "Cái đồ đá chết tiệt này! Mày dám làm mất mặt tao trước mặt con bé hả?!"

Chương trình "sửa lò bằng búa lực lượng" của bác Vulcan kết thúc chưa đầy nửa giờ sau, khi một người phụ nữ lớn tuổi phúc hậu xuất hiện trước cửa tiệm.

Đó là bà Clementia, chủ tiệm giặt là đối diện, trên tay bà ôm một chồng đồ được gói ghém cẩn thận.

"Cháu gái yêu quý! Ta mang quà mừng khai trương tới cho cháu đây."

Linh Lan vội vàng lau tay vào tạp dề, chạy ra đón lấy. 

Bên trong lớp vải bọc là một tấm khăn trải bàn mới tinh bằng sợi bông tự nhiên, được thêu tay những họa tiết viền cỏ ba lá vô cùng khéo léo. Đi kèm với đó là một chậu hoa linh lan trắng nhỏ xinh, những chiếc chuông hoa nhỏ xíu rung rinh dịu dàng trong nắng mai.

Bà Clementia dịu dàng vuốt tóc Linh Lan, ánh mắt đầy tình thương:

"Chúc mừng khai trương, cô bé ngoan. Chúc cho tiệm bánh của cháu luôn tràn ngập tiếng cười."

"Cháu cảm ơn bà nhiều lắm, tấm khăn đẹp quá ạ."

"Ta sống ở khu thương mại này bốn mươi năm rồi." Bà Clementia nháy mắt, hạ thấp giọng: "Bây giờ cuối cùng cũng có một người biết làm bánh thực sự, chứ không phải mấy cái khối bột cứng ngắc như đá của lão thợ bánh phố bên."

Linh Lan bật cười khúc khích:

"Cửa hàng của cháu còn chưa bán được cái bánh nào, biết đâu cháu làm cũng dở thì sao?"

"Ta biết chứ." Bà Clementia hít một hơi thật sâu mùi hương đang bay ra từ bếp, mỉm cười đầy khẳng định: "Nhưng cái mùi thơm kỳ diệu này thì không biết nói dối đâu, nó chắc chắn là món ngon nhất vùng này."

Trong lúc mọi người đang vui vẻ trò chuyện ở gian ngoài, thì ở gian bếp bên trong, tại vị trí trang trọng và an toàn nhất trên kệ gỗ sồi, một chiếc hũ gốm màu xanh cổ vịt lặng lẽ nằm đó dưới một bùa chú bảo vệ vô hình.

Đó là hũ Men Vĩnh Cửu, được Linh Lan đặt tên là Anima.

Bên trong hũ, khối men tự nhiên được nuôi dưỡng bằng nước suối tinh khiết và mật hoa mặt trời đang chậm rãi sinh trưởng. Từng bọt khí nhỏ li ti nổi lên trên bề mặt, khẽ vỡ tan phát ra tiếng póc siêu nhỏ, rồi một bọt khí khác lại xuất hiện. Nó chuyển động nhịp nhàng, tuần hoàn, như một sinh vật sống đang thực hiện nhịp hô hấp của riêng mình.

Linh Lan nhẹ nhàng bước đến, dùng một câu chú nhỏ để gỡ bỏ màng bảo vệ rồi mở nắp hũ. Một mùi hương dịu dàng, nồng nàn nhưng không hề gắt lập tức lan tỏa. Nó không quá ngọt như đường, không quá nồng như rượu, mà mang theo một cảm giác ấm áp kỳ lạ khiến người ta liên tưởng đến một buổi chiều cuộn mình bên lò sưởi, hay hương vị của một mái nhà bình yên.

Cô cẩn thận lấy ra một phần men nhỏ, trộn cùng với bột Lumina — loại bột mì phát sáng đặc biệt được xay từ những bông lúa mạch trồng dưới ánh trăng tròn — và nước suối tinh khiết của tộc Tiên.

Đôi bàn tay Linh Lan nhào nặn, dồn hết tâm trí và dòng chảy ma lực ấm áp của mình vào khối bột, tạo hình chúng thành những ổ bánh tròn trịa đầu tiên. Đó chính là món bánh chủ lực, là linh hồn của Aura Panis: Bánh Mì Đồng Quê Anima. Loại bánh mì đơn giản nhất, mộc mạc nhất của thế giới phép thuật, nhưng cũng là món bánh mà Linh Lan dành nhiều tình yêu nhất.

Khi những ổ bánh mì Anima cuối cùng với lớp vỏ màu nâu mật ong, nứt ra những đường vân đẹp mắt được đặt lên kệ kính, cũng là lúc ánh nắng rực rỡ nhất của buổi sáng chiếu rọi toàn bộ không gian bên trong tiệm.

Aura Panis đã hoàn toàn sẵn sàng.

Linh Lan đứng sau quầy gỗ, hít một hơi thật sâu để giữ cho trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực bình tĩnh lại. Felix đã chịu bước xuống, nằm dài trên quầy thu ngân bên cạnh chiếc máy tính tiền bằng đồng, cái đuôi khẽ vẫy. Bác Vulcan sau khi trút giận lên cái lò thì đã vui vẻ trở lại, ngồi thong thả trên chiếc ghế bành bên cửa sổ, tay cầm tách trà thảo mộc. Bà Clementia thì đang tỉ mẩn chỉnh lại góc của tấm khăn trải bàn mới thêu.

Tất cả mọi người, mọi đồ vật trong tiệm — kể cả chiếc cân bạc khó tính và chiếc chổi tre đang trốn trong góc — đều hướng tầm mắt về phía cánh cửa ra vào.

Không gian chợt lắng đọng trong một giây chờ đợi nghẹt thở.

Và rồi…

Leng keng.

Chiếc chuông đồng khẽ reo lên một hồi dài vui vẻ.

Cánh cửa gỗ sồi từ từ được đẩy vào, cắt ngang vệt nắng vàng ươm đang chiếu trên sàn đá. Một bóng người xuất hiện dưới ánh bình minh lung linh.

Khách hàng đầu tiên của Aura Panis đã đến.

Hết chương 2.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương