Tiệm Bánh Nhỏ Ở Xứ Sở Diệu Kỳ

Chương 1: Tiệm Bánh Dưới Mái Ngói Xanh

Trước Sau

break

Leng keng.

Leng keng.

Tiếng chuông gió bằng đồng cổ kính ngân lên những thanh âm trong trẻo, đánh thức buổi sớm mai của Khu Thương Mại phía Đông. 

Một cơn gió xuân lười biếng lướt dọc theo con phố lát đá granite xám lấp lánh, cuốn theo những mảnh vụn ký ức của màn đêm thả vào hư không. Nó sượt qua những mái nhà mang kiến trúc Gothic kiêu kỳ, mang theo hương hoa dịu dàng từ Nhà Kính Lan Ý Nguyện, pha lẫn chút mùi cacao đắng ngọt thoang thoảng từ tiệm chocolate Nocturne bên đường, rồi hòa vào tiếng bánh xe ngựa ma thuật lộc cộc trên đại lộ xa xôi.

Cuối cùng, cơn gió dừng chân trước một cửa tiệm nhỏ nhắn nằm nép mình nơi góc phố.

Tấm bảng hiệu bằng gỗ sồi già khẽ đung đưa qua lại. 

Trên mặt gỗ, dòng chữ AURA PANIS được khắc bằng bụi tinh tú màu vàng nhạt đang phát sáng một cách dịu dàng dưới ánh bình minh. Cứ mỗi khi gió chạm vào, những hạt sáng li ti ấy lại chuyển động, lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ vừa thức giấc sau giấc ngủ dài.

Bên dưới mái ngói màu xanh lục bảo mát mắt, hai khung cửa sổ kính lớn phản chiếu những tia nắng đầu ngày. Sau lớp kính trong suốt, những ổ bánh mì vàng ruộm, vỏ giòn rụm vừa mới ra lò đang nằm ngay ngắn trên những chiếc khay mây lót vải lanh. 

Khói nóng còn lững lờ bốc lên, mang theo một thứ mùi hương có sức quyến rũ chết người: mùi bơ béo ngậy, mùi lúa mì ấm áp và mùi men bánh chín tới. Nó không chỉ là một mùi hương, nó là một cái bẫy vô hình đang từ từ lan ra, bủa vây khắp con phố cổ.

Hôm nay là ngày đầu tiên Aura Panis mở cửa, ngày đầu tiên giấc mơ của Linh Lan chính thức bắt đầu tại thế giới ma thuật này.

Phía sau tấm rèm vải lanh màu kem ngăn cách, trong căn bếp ngập tràn ánh nắng và bột mì, Linh Lan đang cúi người bên bàn đá nhào bột.

Mái tóc đen dài của cô được buộc gọn bằng chiếc nơ màu xanh nhạt, vài sợi tóc tơ mềm mại nghịch ngợm rơi xuống bên má. Chiếc tạp dề trắng muốt đã phủ một lớp bột mỏng như tuyết đầu mùa. Hai bàn tay trắng trẻo, thon dài của Linh Lan liên tục gập, ấn rồi lại kéo khối bột một cách nhịp nhàng. 

Động tác của cô thành thạo và uyển chuyển đến mức trông giống như một điệu múa đã được luyện tập hàng ngàn lần hơn là một công việc lao động chân tay.

Bên cạnh cô, một chiếc cân bạc định lượng có chạm khắc hoa văn tinh xảo khẽ rung lên.

Ting.

Một giọng nói hơi hướng kim loại dứt khoát vang lên từ đĩa cân:

"Thiếu 0,02 gram."

Đôi tay đang nhào bột khựng lại, cô nghiêng đầu nhìn chiếc cân. Chiếc cân cũng đứng im, nhìn lại cô bằng cây kim bạc lạnh lùng và chuẩn xác đến đáng ghét.

Linh Lan thở dài, thổi nhẹ một lọn tóc trên trán:

"Khó tính quá đấy, ông bạn già."

Cô nhón thêm vài hạt muối tinh thả nhẹ vào khối bột, chiếc cân im lặng vài giây, như thể một vị giám khảo đang cân nhắc điểm số.

Ting.

"Tỷ lệ hoàn hảo."

Linh Lan chống nạnh, trên chóp mũi vẫn còn dính một vệt bột trắng:

"Được rồi, vậy lần này ngài đã hài lòng chưa?"

Chiếc cân ma thuật không trả lời bằng lời nói, nhưng cây kim nhỏ của nó khẽ rung rung hai cái lên xuống. Trông cái điệu bộ đó, thật chẳng khác nào một ông cụ quý tộc đang kiêu ngạo gật đầu tán thưởng. Linh Lan bật cười, khẽ lắc đầu:

"Đúng là đồ cổ quái."

Loạt xoạt.

Loạt xoạt.

Một âm thanh khả nghi và vụng về bỗng vang lên từ góc bếp tối. 

Linh Lan còn chưa kịp quay đầu lại kiểm tra, chiếc chổi tre đã đột ngột bật dậy khỏi vị trí quen thuộc của nó. Giống như một binh sĩ nhận được mệnh lệnh tối cao, nó hùng hổ lao thẳng vào giữa phòng, bắt đầu thực hiện nhiệm vụ quét sàn.

Nó quét rất nhiệt tình. 

Quét bằng tất cả sự nhiệt huyết của một món đồ ma thuật bị bỏ xó lâu ngày, và hậu quả là nó quét đến mức hất tung một đống bột mì rơi vãi trên sàn lên không trung.

Bùm!

Một đám mây bột khổng lồ nổ tung ngay giữa căn bếp, Linh Lan giật mình, ho sặc sụa trong làn khói trắng xóa:

"Khoan đã! Dừng lại! Không phải chỗ đó!"

Nhưng chiếc chổi tre dường như đã rơi vào trạng thái thăng hoa. Nó giả vờ như không nghe thấy tiếng chủ nhân, tiếp tục xoay vòng vòng như một vũ công ballet lỗi thời. Quét bên trái một cái, lướt bên phải một cái, bồi thêm một vòng xoay thật đẹp mắt... rồi mất lái, đâm thẳng vào chân bàn đá hoa cương.

Rầm!

Chiếc chổi ngã lăn quay ra đất, những sợi tre xơ xác xòe ra, nằm bất động.

Linh Lan: "..."

Chiếc chổi: "..."

Căn bếp chìm vào sự im lặng kỳ quặc. 

Một giây. 

Hai giây. 

Ba giây.

Linh Lan khoanh tay trước ngực, nheo mắt nhìn thứ vũ khí giết người hàng loạt vừa gây ra bãi chiến trường trắng xóa kia:

"Diễn cũng giỏi lắm, có cần ta trao huân chương cống hiến không?"

Nghe thấy thế, chiếc chổi tre lập tức giật mình một cái. Nó lén lút, chậm chạp bò dậy, dùng phần đuôi chổi "nhón chân" đi giật lùi về góc tường rồi đứng im re như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Ngay từ sáng sớm đã gây án rồi, thật là một lũ ồn ào làm phiền giấc ngủ của bậc vĩ nhân."

Một giọng nói lười biếng, khàn khàn vang lên từ bậu cửa sổ. 

Linh Lan quay đầu lại, nơi chiếc giỏ mây lót lông cừu êm ái đang được ánh nắng mặt trời sưởi ấm, một cục lông màu đen tuyền đang lười biếng cuộn tròn.

Đó là Felix. 

Một chú mèo mun ma thuật với đôi tai dài nhọn và cái đuôi có thể tự phát ra những tia lửa điện nhỏ khi tức giận. Felix là nhân viên bảo an duy nhất của Aura Panis,không nhận lương, không làm việc, và có biệt tài xem khinh tất cả mọi loài.

Felix hé một bên mắt màu vàng kim rực rỡ, ngáp một cái thật dài, lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ sắc nhọn.

Linh Lan chống tay lên hông, bước đến gần:

"Một con mèo ngủ mười sáu tiếng mỗi ngày không có tư cách nói người khác đâu, Felix."

Felix khinh thường mở nốt con mắt còn lại, cái đuôi đen gõ gõ xuống đệm lông cừu:

"Hãy cẩn trọng lời nói, hỡi cô gái loài người. Ta là thần thú, ngủ là một phần công việc để hấp thụ tinh hoa đất trời."

Linh Lan bật cười, nheo mắt trêu chọc:

"Cậu có chắc không?"

"Ta luôn chắc chắn về sự vĩ đại của mình."

"Thế đêm qua ai ngủ quên để lũ chuột ma thuật tha mất nửa cái bánh quy đại mạch trên tủ?"

Felix lập tức quay phắt đầu nhìn ra cửa sổ, tai dựng đứng lên, giả vờ như đang ngắm nhìn một chú chim sẻ bay ngang qua:

"Ta không nhớ… À, hình như ta bị chứng mất trí nhớ ngắn hạn của tộc mèo rồi, hôm nay thời tiết đẹp thật đấy."

Linh Lan mỉm cười, không thèm chấp nhặt con mèo lười, cô bước ra phía trước, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ của tiệm.

Leng keng.

Chiếc chuông đồng treo trên cửa vang lên thanh thúy, ánh sáng rực rỡ và không khí mát lành bên ngoài lập tức ùa vào, xua tan mùi bột mì tù đọng. 

Con phố bên ngoài đã bắt đầu nhịp sống nhộn nhịp của nó.

Một chiếc xe ngựa tự hành không cần phu xe chạy ngang qua, bánh xe bằng gỗ sồi kêu lộc cộc trên đá. Một nhóm tiên nhỏ với đôi cánh mỏng như cánh chuồn chuồn bay lượn trên không trung, hò hét nhau mang theo những túi thư lớn hơn cơ thể gấp mấy lần. Ở phía xa, trên bầu trời xanh ngắt, một pháp sư trẻ tuổi cưỡi trên chiếc chổi bay đời mới nhất vút qua những mái nhà, tiếng cười sảng khoái vang vọng giữa không trung.

Nhưng vượt lên trên tất cả những cảnh tượng náo nhiệt ấy, sừng sững ở trung tâm thành phố là những tòa tháp trắng bạc của Học viện Ma thuật Hoàng gia Regalia. Những thư viện khổng lồ lơ lửng giữa tầng mây, những cây cầu bằng ánh sáng cầu vồng nối liền các tòa tháp lấp lánh dưới ánh nắng ban mai.

Linh Lan nhìn về phía những ngọn tháp xa xôi ấy, khóe môi hơi cong lên thành một nụ cười hoài niệm.

Bảy năm trước, cô cũng từng là một phần của nơi đó. Là một trong những học sinh xuất sắc nhất mà học viện từng đào tạo trong một thế kỷ qua. Tốt nghiệp thủ khoa ngành Ma thuật Dược liệu và Chuyển hóa cấu trúc, được vô số giáo sư đại tài kỳ vọng sẽ trở thành một đại pháp sư vĩ đại. Nhưng cuối cùng, cô đã từ chối lời mời gia nhập Viện Nghiên cứu Tối cao, không bước vào những vị trí danh giá trong triều đình. Cô chọn đến góc phố này, mở một tiệm bánh nhỏ.

Nhiều người trong giới pháp sư cho rằng cô bị điên, hoặc ít nhất là đang lãng phí tài năng thiên bẩm của mình. Nhưng Linh Lan chưa từng nghĩ vậy.

Hết chương 1.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương