Tiệm Bánh Nhỏ Ở Xứ Sở Diệu Kỳ

Chương 6: Tinh Linh Ánh sáng

Trước Sau

break

Giữa lúc trận đại chiến đang ở đỉnh điểm hỗn loạn, từ phía cửa sổ lại có một đốm sáng khác chậm rãi bay vào.

Đốm sáng này nhỏ hơn hẳn đám Tiên Nhỏ kia, tỏa ra một thứ ánh sáng màu lam nhạt vô cùng dịu mắt và ấm áp. Đó là Aemilia, một Tinh linh Ánh sáng đến từ Đài Phun Nước Mặt Trời của thành phố.

Khác với vẻ ngổ ngáo, tinh nghịch của Đội Đưa Thư Cánh Én, Aemilia có vẻ ngoài vô cùng ngoan ngoãn và rụt rè. Cô bé mặc một chiếc váy làm từ dòng nước, hai tay đan vào nhau đầy vẻ bối rối.

Aemilia đứng hình trên không trung, đôi mắt xanh lam tròn xoe ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mặt.

Bên trái: Ba Tiên Nhỏ đang dùng bánh quy ánh nắng chọi nhau.

Bên phải: Con mèo mun khổng lồ đang bị mắc kẹt đầu vào một chiếc giỏ mây, vừa gào rú vừa chạy vòng quanh.

Ở giữa: Bột mì bay tứ tung như một trận bão tuyết giữa mùa hè.

Aemilia đưa một bàn tay nhỏ xíu lên gãi gãi đầu, khẽ lẩm bẩm một mình bằng giọng điệu hoang mang tột độ:

"Kỳ lạ thật... Mình đi theo bảng chỉ dẫn đến tiệm bánh chữa lành cơ mà? Mình... mình có đi nhầm vào chiến trường của tộc Orc không?"

Nhận thấy tình hình nếu cứ tiếp tục thì tiệm bánh của mình sẽ biến thành đống gạch vụn, Linh Lan hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Cô bước nhanh vào bếp, rút từ trong lò nướng nham thạch ra một khay bánh quy Ánh Nắng Ban Mai Cô Đặc mới tinh, nóng hổi và đang tỏa ra sắc vàng óng ả lấp lánh cực kỳ đẹp mắt. Mùi thơm thanh khiết, ngọt ngào của nắng sớm và mật ong lập tức đậm lên gấp mười lần, đè bẹp tất cả các mùi hương khác trong phòng.

Linh Lan vỗ mạnh chiếc muỗng gỗ xuống bàn đá, dõng dạc tuyên bố:

"Ai muốn ăn bánh quy ánh nắng ma thuật vừa ra lò, ăn bao nhiêu tùy thích, thì lập tức xuống đây xếp hàng cho tôi!"

Cả căn tiệm bỗng chốc im bặt như có một phép thuật câm lặng vừa được thi triển.

Đám Tiên Nhỏ đang bay lượn trên trần nhà đồng loạt dừng cánh. Mười lăm cặp mắt kính bảo hộ hướng thẳng về phía khay bánh đang lấp lánh sắc vàng ấm áp trong tay Linh Lan.

"Có... có thêm bánh mới hả?" Một Tiên Nhỏ nuốt nước bọt.

"Lại còn là bánh quy ánh nắng cao cấp!" Đứa khác reo lên.

"Có được miễn phí không chị chủ xinh đẹp ơi?"

Linh Lan nở một nụ cười vừa dịu dàng vừa có phần nguy hiểm:

"Miễn phí hoàn toàn, nhưng với một điều kiện là phải xếp hàng ngay ngắn. Ai chen hàng, không có bánh."

Vù vù vù vù!

Chưa đầy ba giây sau, trước mặt quầy thu ngân của Linh Lan, một hàng dọc gồm mười lăm Tiên Nhỏ thẳng tắp, ngay ngắn, tay ra sau lưng, lưng ưỡn thẳng đã xuất hiện. Tốc độ tập hợp đội hình này thậm chí còn nhanh và chuẩn xác hơn cả Đội Kỵ Sĩ Hoàng Gia diễu hành trên quảng trường ngày hôm qua.

Felix lúc này đã thoát được cái đầu ra khỏi chiếc giỏ mây, toàn thân dính đầy bột trắng xóa như một con mèo ma. Nó đi khập khiễng đến bên cạnh Linh Lan, nhìn cái hàng ngũ nghiêm chỉnh kia mà khịt mũi khinh bỉ:

"Hừ, đúng là một lũ tham ăn vô kỷ luật, cô đang hối lộ trắng trợn tụi nó đấy, Linh Lan ạ."

Sau khi mỗi Tiên Nhỏ đều đã nhận được một phần bánh quy ánh nắng nóng hổi và ôm khư khư ngồi gặm một cách ngon lành, bầu không khí trong tiệm rốt cuộc cũng trở lại vẻ ấm áp vốn có của nó. Người ăn vào, kể cả đám Tiên Nhỏ nghịch ngợm, đều cảm thấy lồng ngực mình tràn ngập sự sảng khoái và vui tươi, mọi bực dọc bay biến sạch sành sanh.

Cô bé Tiên Nhỏ bím tóc hai bên — đội trưởng của nhóm — bay đến, nhẹ nhàng đáp xuống mặt quầy gỗ sồi ngay trước mặt Linh Lan. Cô bé tháo chiếc kính bảo hộ xuống, treo trước ngực, lộ ra gương mặt bầu bĩnh đáng yêu rồi lễ phép cúi đầu một góc chín mươi độ:

"Xin chào chị chủ tiệm tốt bụng! Em là Vespera, Đội trưởng Đội Đưa Thư Cánh Én của Khu Thương Mại phía Đông."

Vespera hắng giọng một cái, cố gắng tỏ ra vô cùng uy nghiêm và trang trọng, cô bé giơ một tay lên, chỉ thẳng vào chiếc đĩa gốm giờ đã được Linh Lan lấp đầy bánh quy mới:

"Hôm nay, thay mặt cho toàn thể mười lăm thành viên của Đội Cánh Én, em xin cảm ơn bánh của chị. Không biết chúng em có thể chọn Tiệm bánh Aura Panis trở thành Căn Cứ Nghỉ Giải Lao Số Một của tụi em không ạ?"

Linh Lan bật cười lớn, cô đưa một ngón tay ra khẽ cốc nhẹ vào chiếc mũ phi công nhỏ xíu của Vespera:

"Chị rất vinh hạnh, thưa Đội trưởng Vespera."

"Ta phản đối!" Felix lập tức nhảy chồm lên, dùng một chân trước đập xuống bàn: "Ta là trưởng ban an ninh ở đây! Ta không chấp thuận cho cái lũ giặc bay này biến nơi đây thành nhà trọ!"

Vespera quay sang nhìn Felix, cái miệng nhỏ nhắn mỉm cười toe toét đầy vẻ khiêu khích:

"Mi phản đối cũng vô ích thôi, con mèo bột mì kia ơi, chị chủ tiệm đã đồng ý rồi!"

Cả đội Tiên Nhỏ đứng phía sau lập tức đồng thanh hò reo, hoàn toàn ngó lơ sự tồn tại của cục lông đen đang tức xì khói đầu.

Trong lúc gian nhà ngoài đang ngập tràn tiếng cười nói líu lo, Tinh linh Ánh sáng Aemilia mới rụt rè bay đến gần quầy thu ngân. Cô bé giữ một khoảng cách an toàn với Felix, khẽ đáp xuống cạnh bình hoa linh lan trắng.

Aemilia ngước đôi mắt tròn xoe, lấp lánh ánh nước nhìn Linh Lan, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua kẽ lá:

"Chị... chị chủ ơi..."

"Chị đây, em có muốn ăn thử bánh quy không, Aemilia?" Linh Lan dịu dàng hỏi, cô đưa một chiếc bánh quy mật ong nhỏ về phía tinh linh.

Aemilia vội vàng xua hai bàn tay tí hon, gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng lên vì ngượng ngùng:

"Dạ không cần đâu ạ... Em... em đến đây vì ngửi thấy mùi men bánh của chị rất ấm áp. Em muốn tặng chị cái này để cảm ơn vì chiếc bánh quy ánh nắng lúc nãy chị đã cho mọi người."

Nói rồi, Aemilia thọc hai tay vào chiếc túi nhỏ làm từ cánh hoa cúc bên hông. Khi cô bé rút tay ra, trong lòng bàn tay là một nhúm bụi sáng lấp lánh màu vàng chanh, rực rỡ và thuần khiết như thể được gom nhặt từ những tia nắng mặt trời đầu tiên.

Aemilia nhẹ nhàng thổi nhẹ một cái, nhúm bụi sáng bay lên, nhẹ nhàng rơi xuống và tan chảy hoàn toàn vào khay bánh quy mật ong vừa mới nướng xong trên quầy. Ngay lập tức, lớp vỏ bánh quy không còn là màu vàng nâu bình thường nữa, mà nó phát ra một thứ ánh sáng hoàng kim dịu nhẹ, mờ ảo vô cùng kỳ diệu.

"Đây là Bụi Tinh Tú của Đài Phun Nước Mặt Trời ạ." Aemilia khẽ đan hai tay vào nhau, mỉm cười thẹn thùng: "Bất kỳ món bánh nào được trộn với thứ bụi này, khi ăn vào sẽ giúp người ăn cảm thấy tâm trạng trở nên ấm áp và tốt hơn một chút. Chúc tiệm của chị luôn đông khách ạ."

Linh Lan sững sờ nhìn khay bánh quy đang phát sáng dịu dàng, cô hiểu rõ giá trị của món quà này. Bụi Tinh Tú của Tinh linh Ánh sáng là thứ nguyên liệu cực kỳ quý hiếm, tiền vàng cũng khó lòng mua được, bởi vì tinh linh chỉ ban tặng nó cho những ai mà họ thực sự yêu mến và tin tưởng.

Đây chính là hạt giống ma thuật cốt lõi cho những món bánh ma thuật chữa lành, cô xúc động nhìn cô bé tinh linh nhỏ:

"Cảm ơn em rất nhiều, Aemilia, đây là món quà tuyệt vời nhất mà chị từng nhận được."

"Hết giờ giải lao rồi mọi người ơi! Lên đường thôi, thư từ của Viện Pháp Sư đang chờ!"

Tiếng còi ma thuật của Vespera lại vang lên, cắt đứt bầu không khí ấm áp. Đám Tiên Nhỏ nhanh chóng chỉnh đốn lại trang phục, đeo lại kính bảo hộ và kéo lại dây đeo của những chiếc túi thư da bò giờ đã dính đầy vụn bánh quy.

Trước khi đi, đội trưởng Vespera đại diện cả đội tặng Linh Lan một túi bụi Tiên nhỏ để cảm ơn rồi bay ngược hướng ra phía cửa sổ, vừa đập cánh vừa hăng hái vẫy tay chào Linh Lan:

"Chào chị Linh Lan! Ngày mai tụi em lại đến nghỉ giải lao tiếp nhé!"

Felix từ dưới quầy gầm gừ vớt vát:

"Không! Đừng có quay lại!"

"Tụi em nghe thấy tiếng chị Linh Lan bảo là “Có” nhé!" Vespera hét vọng lại đầy tinh nghịch.

"Ta bảo là KHÔNG!" Felix gào lên.

"CÓ!" Cả đội Tiên Nhỏ đồng thanh hét lớn đáp trả.

"KHÔNGGGGG!"

"CÓÓÓÓÓ!"

Cả đội Tiên Nhỏ đưa thư bật cười vang khắp con phố đá, đôi cánh của họ vỗ liên hồi, kéo theo một dải sáng màu xanh lục bảo vút bay lên bầu trời xanh ngắt của thành phố Regalia, hòa vào dòng chảy nhộn nhịp của buổi sớm mai.

Họ rời đi, để lại phía sau vài hạt bụi sáng lấp lánh khiến vụn bánh quy thơm phức bay lơ lửng, và một căn tiệm nhỏ Aura Panis ngập tràn tiếng cười cùng hơi ấm của ma thuật.

Linh Lan nhìn theo vệt sáng đã biến mất trên tầng mây, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười rạng rỡ. Cô chống tay lên quầy gỗ, nhìn sang con mèo mun vẫn đang lầm bầm tức tối bên cạnh. Aura Panis của cô lại chào đón thêm những vị khách quen thuộc, ồn ào nhưng vô cùng đáng yêu như thế đấy.

Hết chương 6.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương