Chu Tuệ là một người mẹ nghiêm khắc, luôn nuôi hy vọng con trai thành rồng thành phượng.
Bà vốn dĩ không đồng ý cho Trương Gia Minh đến nhà Nhiêu Lị Lị ngày hôm nay, nhưng thấy con trai tha thiết khẩn cầu bảo rằng: “Mẹ ơi, trong... trong cuốn 《Toàn tập bài toán có lời văn》 tuần trước mẹ mới mua cho con ấy ạ, có mấy bài con không biết làm, con muốn... muốn nhờ cô La giảng giải giùm con mấy đề khó.”
Cô La là giáo viên dạy Toán của trường Tiểu học Trung tâm, cũng là chủ nhiệm lớp một hồi năm ngoái của Trương Gia Minh. Khả năng giảng dạy của cô cũng khá tốt, chỉ có điều tính tình hiền lành quá, không quản nổi học sinh, đâm ra cái lớp một do cô chủ nhiệm có bầu không khí học tập quá lỏng lẻo!
Bà nghĩ xem làm gì có kiểu giáo viên với học sinh cứ tan học một cái là lại vây quanh một chỗ nói nói cười cười với nhau cơ chứ.
Cô La lại còn hay mua cả một giỏ đồ ăn vặt nhỏ để làm phần thưởng cho học sinh nữa. Trong mắt Chu Tuệ, đây đều là những phương thức không nên dùng, làm giáo viên thì phải có uy nghiêm, phải trấn áp được lũ trẻ thì sau này tụi nó mới biết giữ quy củ.
Chu Tuệ vô cùng không tán đồng mà lắc lắc đầu. Bà thầm nghĩ, bảo sao chứ, chính bản thân cô La là giáo viên mà còn chẳng dạy dỗ nổi con gái mình cho tốt.
Cái đứa Nhiêu Lị Lị kia chính là con gái của cô La đấy. Con bé đó với cái đứa Đào Đào kia cũng kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng có một chút dáng vẻ gì của con gái cả, suốt ngày chạy nhảy lung tung, tâm trí chẳng đặt vào việc học hành, thành tích kém cỏi đã đành, hai đứa con gái mà ngày ngày đều đi đánh nhau với tụi con trai ở trường!
Ối dồi ôi, cái đứa trẻ hư đốn như thế... Chu Tuệ âm thầm khinh miệt, bà thật hy vọng có thể sớm ngày xin được căn nhà phúc lợi của cơ quan. Sau này, bà và Quốc Đống nhất định phải dẫn Tiểu Minh dọn ra khỏi cái con ngõ này, hàng xóm sống ở nơi này nói thật ra thì tố chất đều không được ổn cho lắm.
Nghĩ đến đây, bà lại liếc nhìn mấy chiếc bánh tart trứng còn sót lại trên bàn.
Trước đây cái tay nghề làm bánh của Đào Quảng Chí kia quả thực nát đến tận cùng, bà còn chẳng thèm mua bánh ngọt hay bánh mì nhà ông ta cơ, thà rằng đi đến phố Đông Thăng xa hơn để mua. Hôm nay vậy mà lại làm ra được món ngon đến thế này, đúng là quá ngoài dự liệu rồi.
Bà mới vừa ăn một chiếc, hiện tại trong miệng vẫn còn lưu lại cái vị thơm của sữa kia.
Mặt Chu Tuệ hơi đỏ lên.
Bảo là mua cho Tiểu Minh ăn, nhưng thực ra chính bà... cũng hơi muốn ăn.
Nhìn thấy ông cụ Trương nhét tiền vào túi quần, nhanh nhẹn xỏ giày ra cửa, lại đi về hướng tiệm bánh phố Nam, Chu Tuệ vội vàng bước qua cầm lấy cây lau nhà, tăng tốc độ lau sàn.
Phải nhanh chóng lau cho xong, lát nữa vừa xem tivi vừa ăn mới được!
Mới trôi qua có vài phút chứ mấy, Đào Quảng Chí còn chưa kịp ra khỏi cửa nữa cơ, vậy mà chẳng ngờ tới ông cụ Trương lại quay trở lại, vậy mà lại bảo muốn mua thêm cái món bánh tart trứng vừa nãy. Ông vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng, không ngờ tới lại bị Đào Đào nói trúng rồi, loại bánh tart trứng kiểu mới này cũng khá được chào đón đấy chứ!
Nhưng liên tưởng đến việc vừa nãy ông cụ Trương bảo Đào Đào học hành kém cỏi, ông trái lại bày ra một cái dáng vẻ cao ngạo không thèm chấp:
“Ông cụ ơi, cái bánh tart trứng này khó làm lắm đấy ạ, một ngày chẳng làm ra được mấy chiếc đâu, không chỉ phải dùng bơ, kem tươi nhập khẩu để nướng, mà một chiếc bánh đã ngốn mất hai cái lòng đỏ trứng gà của cháu rồi! Đây có phải là cái loại hàng rẻ tiền tám hào một chiếc ở bên ngoài đâu cơ chứ, cái này của cháu là nguyên liệu thật giá trị thật, cháu tin là ông ăn một phát là nhận ra ngay. Cho nên giá cả ấy mà, sẽ đắt hơn một chút, phải bán ba tệ một chiếc cơ ạ. Nếu như ông mua nhiều ấy, cháu nể mặt tình nghĩa hàng xóm láng giềng nhiều năm, chắc chắn sẽ tính rẻ cho ông một chút rồi.”
---