Ông cụ Trương ăn nói không biết ngượng, đặt cái hộp giấy bộp một phát lên bàn ăn, đặt mông ngồi phịch xuống chiếc ghế mây ở bên cạnh: “Chị có ăn không? Quốc Đống đâu rồi? Đi làm rồi à?”
“Đi làm từ sớm rồi ạ, đã là mấy giờ rồi cơ chứ.” Chu Tuệ vừa nghe thấy là đồ được tặng thì khóe miệng liền co rúm một phát, quả nhiên đúng là như vậy thật... Bà dựng cây lau nhà tựa vào tường, bước qua đây xem thử.
Vừa mở ra, bên trong là ba chiếc bánh tart trứng vàng ruộm đầy đặn, vẫn còn đang nóng hổi, mùi sữa ngọt ngào đậm đà trong nháy mắt từ trong hộp tỏa ra bốn phía, bà lau lau tay, nhón lấy một chiếc, không nhịn được mà ngẩn người ra một lát.
Đế bánh ngàn lớp xốp giòn á? Đúng là chưa từng nhìn thấy cái loại bánh tart trứng đế xốp như thế này bao giờ cả.
Chu Tuệ nhíu chặt lông mày: “Cái này là Đào Đào kia làm á? Cái đứa nghịch ngợm phá phách như con bé đó, sao tự nhiên lại biết làm bánh ngọt rồi?”
Ông cụ Trương xua xua tay, cầm chiếc ca tráng men trên bàn lên hớp một ngụm trà nguội: “Ai mà biết được chứ? Có điều rồng sinh rồng phượng sinh phượng, con chuột sinh ra thì biết đào hang, nhà làm bánh sinh ra đứa biết làm bánh thì cũng chẳng có gì là lạ cả.”
Ông cảm thán một hồi như thế, cũng tùy tiện nhón lấy một chiếc bánh tart trứng trên bàn, lại tiếp tục nói: “Biết đâu chừng chính là vì học hành chẳng có hy vọng gì nên mới dự định dạy cho con gái làm bánh ngọt đấy chứ? Tám tuổi bắt đầu học, thực ra cũng chẳng sớm sủa gì đâu, ngày trước ở các tửu lầu lớn trong xã hội cũ, thợ học việc lên sáu tuổi đã học rồi cũng có đầy ra đấy... Ủa?”
Vừa nói vừa nói ông liền cắn một miếng, thế nhưng mới chỉ bỏ vào bụng một miếng thôi, hai mắt ông đã trợn tròn xoe, người cũng ngồi thẳng thớm dậy: “Không xong rồi không xong rồi, cái vị này... ngon quá đi mất! Vỏ bánh thì giòn xốp, trứng thì vừa thơm lại vừa mịn, ối dồi ôi, đúng là ngon thật đấy.”
Ông cụ Trương tuy rằng lắm tật xấu thật, nhưng lại là một người hảo ăn và biết ăn, ông ấy mà đã bảo ngon thì vị chắc chắn là ngon rồi. Chu Tuệ cũng không kìm nén nổi nữa mà há mồm cắn một miếng, cắn một phát liền cắn mất một nửa chiếc bánh.
Đế bánh tart giòn rụm chiếm trọn ưu thế ngay từ đầu, răng vừa cắn một phát là vụn bánh đã rơi lả tả xuống dưới, Chu Tuệ vội vàng giơ tay ra hứng lấy, thế nhưng rất nhanh bà đã nếm được cái phần nhân bánh tart trứng ấm áp kia, ngọt ngào dịu dịu, trơn tuột mịn màng, nhưng lại không hề bị khé cổ, mùi sữa hòa quyện cùng mùi trứng thơm, lại còn có một vị bơ giống như nét bút điểm mắt cho rồng vậy, thực sự là ngon đến mức làm bà hơi thẫn thờ cả người ra.
Đừng nói là do Đào Đào làm, ngay cả bảo cái này là do Đào Quảng Chí làm thì bà cũng chẳng tin nổi đâu á! Cái tay nghề của Đào Quảng Chí ấy ăn một lần là sẽ không bao giờ muốn quay lại lần thứ hai đâu.
Không phải là nhập sỉ từ nơi nào về đấy chứ?
Chu Tuệ lầm bầm trong lòng, thế nhưng cơ thể lại rất thành thật, liền ăn sạch sành sanh một chiếc trong ba miếng.
“...Ngon thật đấy.” Bà nuốt nước bọt một cái, cái vị thơm ngọt trong miệng vẫn chưa tan biến đi, vậy mà lại còn có chút thèm thuồng chưa thỏa mãn, “Không giống với loại bánh tart trứng bình thường hay ăn ở các quán trà lắm.”
Ông cụ Trương cũng ăn xong chiếc trên tay mình rồi, tặc lưỡi tặc lưỡi chép miệng, vẫn còn muốn ăn tiếp, có điều chỉ còn lại có một chiếc duy nhất mà thôi. Con trai Quốc Đống của ông dù sao cũng không thích ăn đồ ngọt, thế nhưng vẫn phải để lại một chiếc cho đứa cháu nội chứ, ông đành phải nhặt nhạnh mấy cái vụn bánh rơi trên quần áo bỏ vào trong miệng.
Chu Tuệ nhìn thấy cảnh đó, hơi ghét bỏ cái hành động bần hàn này của bố chồng. Bà nghĩ nghĩ một lát, quay người đi vào trong buồng, rút ra một tờ mười tệ từ trong ví tiền của mình, đưa cho ông cụ Trương: “Bố ơi, hay là phiền bố lại vất vả đi đến nhà Đào Quảng Chí mua thêm một ít nữa đi ạ. Tiểu Minh thích ăn đồ ngọt, nó làm bài tập vất vả, đợi nó về, chắc chắn là một chiếc không đủ ăn rồi.”
Bà không biết Đào Đào đã xách cả một bọc đi đến nhà Nhiêu Lị Lị rồi, mấy đứa trẻ đã ăn từ lâu rồi. Trong lòng bà còn nghĩ, tuy bà tương đối nghiêm khắc đối với việc học hành của Tiểu Minh thật đấy, nhưng ở cái khía cạnh ăn uống thì bà chưa bao giờ để cho con cái phải chịu thiệt thòi cả, vĩnh viễn luôn cho con ăn ngon uống say!
Thích ăn thì mua thôi, bà khẽ ngửa cằm lên, dùng ánh mắt ngạo nghễ nhìn xuống chúng sinh mà dặn dò ông cụ Trương: “Bố ơi, đừng có tiếc tiền, mua nhiều nhiều vào nhé.”
Ông cụ Trương cạn lời nhìn tờ mười tệ trong tay, đảo mắt một cái rồi bước ra ngoài, người ngoài không biết nhìn vào còn tưởng bà vừa mới đưa cho ông một trăm tệ không bằng ấy chứ!