Tiệm Bánh Ngọt Phố Nam Thập Niên 90

Chương 52 : Ông cụ Trương kẹt xỉ

Trước Sau

break

Ông mắng rất nhỏ tiếng, rõ ràng là không muốn để cho Đào Đào nghe thấy, còn đứng đó bình ổn lại lồng ngực đang phập phồng, thế nhưng cái tâm trạng tốt của ông vẫn bị phá hỏng mất rồi. Ông quay người lại, uể oải nói với Đào Đào: “Không phải là con muốn đi tìm Lị Lị để làm bài tập hay sao? Cái này con thích ăn thì xếp thêm vài chiếc mang qua đó, làm bài tập mệt rồi thì ăn. Lát nữa bố cũng xếp một ít cho ông nội bà nội với nhà bác cả của con, xách qua cho họ nếm thử mùi vị.”

Ông nội bà nội của Đào Đào đều đang sống chung với nhà bác cả, bác cả Đào Quảng Phát của cô làm một chức lãnh đạo nhỏ ở bãi than Chiến Thắng phía đông thị trấn, nhà của họ ở gần khu vực đường sắt, là căn hộ chung cư do cơ quan phân phát, cách phố Chiến Thắng tầm hai con phố, cũng không xa lắm.

Trong nhà vẫn còn đang nợ tiền của nhà bác cả nữa cơ...

Đào Đào lại nghĩ đến chuyện nợ nần rồi, càng lúc càng có chút im lặng.

Đào Quảng Chí quay người vào trong gấp hộp giấy để xếp bánh tart trứng cho cô, trong miệng còn dặn dò: “Lát nữa bố phải ra ngoài đấy, con nhớ tự mang theo chìa khóa đấy nhé.”

“Con học hành không tốt,” Đào Đào bỗng nhiên hỏi, “Có phải là làm cho bố rất mất mặt không ạ?”

Cô hồi nhỏ vậy mà chưa từng thấu hiểu cho ông, ở cái thời đại mà giữa hàng xóm láng giềng với nhau chẳng có khoảng cách như thế này, một người đàn ông ly hôn lại còn đèo bòng theo đứa con nhỏ như Đào Quảng Chí, liệu có phải cũng từng vì sự nghịch ngợm không hiểu chuyện của cô mà phải chịu đựng rất nhiều áp lực từ những lời đàm tiếu dư luận hay không?

Tay Đào Quảng Chí khựng lại một phát, ông ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Đào Đào một cái, qua một hai giây mới phản ứng lại được, vội vàng xua xua tay: “Nói bậy bạ cái gì thế. Cái lão già kia nói nhăng nói cuội, lão thì biết cái gì chứ?”

Ông vừa xếp bánh vừa nói: “Con ấy à, cứ chăm chỉ đi làm bài tập đi, đừng nghĩ ngợi nhiều như thế, bố chỉ có một đứa con gái là con thôi, trên đời này chẳng có ai có thể so bì được với vị trí của con trong lòng bố đâu, con có biết không hả? Haiz, nói ra giờ con cũng chẳng hiểu được đâu, tóm lại ấy mà, con cứ vui vui vẻ vẻ, không ốm đau bệnh tật gì là bố vui nhất rồi.”

Đào Đào cúi đầu xuống, “Vâng” một tiếng, hốc mắt nóng hổi mà ngoảnh mặt đi chỗ khác.

Cô nỗ lực giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.

Đào Quảng Chí nói một cách tùy ý như thế, giống như trong lòng từ lâu đã từng nghĩ qua hàng vạn hàng nghìn lần như vậy rồi, thuở nhỏ ông cũng từng nói với cô những lời như thế này sao? Vậy mà vô chẳng có một chút ký ức nào cả.

Có lẽ cô hồi nhỏ nghe thấy rồi, chỉ là ngốc nghếch quá, không hiểu được thâm ý bên trong đó, quay đầu một cái là quên bẵng đi mất rồi.

“Được rồi được rồi, đi mau đi con!” Ông vỗ vỗ bả vai cô.

Bên này, Đào Đào xách bánh tart trứng khoác cặp sách lên, đang định lên lầu trèo tường qua nhà Nhiêu Lị Lị.

Bên kia, ông cụ Trương cũng xách mấy chiếc bánh tart trứng về đến nhà.

Nhà họ Trương nằm ở căn nhà thứ ba đếm ngược từ cuối ngõ lên, cũng là một căn nhà tự xây cao ba tầng, trước cửa nhà họ có một cây tì bà, lá cành cũng khá xum xuê, tiếng ve kêu râm ran trên cây.

Mẹ của Trương Gia Minh là Chu Tuệ đang lau nhà ở phòng khách tầng một, nhìn thấy ông cụ Trương vậy mà lại mang đồ ăn thức uống về, có chút kinh ngạc: “Bố, bố mua đấy ạ?”

Bố chồng của bà có khác gì gà sắt vắt không ra nước đâu cơ chứ, đi ra ngoài toàn là tới nhà này ăn chực tới nhà kia uống ké trà, chưa bao giờ chịu mang cái gì ăn được uống được về nhà cả, ngày hôm nay làm sao mà... mặt trời mọc ở hướng tây rồi sao?

“Đào Quảng Chí bán bánh mì ở đầu ngõ tặng đấy, cậu ta bảo là bánh tart trứng do con gái cậu ta học được cách làm, còn khoác lác bảo cái gì mà học theo hương vị của Áo Môn nữa chứ, tôi đã bảo là không lấy rồi mà cậu ta cứ nhất quyết nhét vào tay tôi.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương