Tiệm Bánh Ngọt Phố Nam Thập Niên 90

Chương 55 : Mùa hạ tuổi thơ

Trước Sau

break

Hai mắt ông cụ Trương trong nháy mắt trợn ngược lên như mắt ếch: “Ba tệ một chiếc á? Sao cậu không đi cướp luôn đi cho rồi?”

“Chẳng có cách nào khác đâu ạ, cái này của cháu thuộc hàng cao cấp lắm đấy, vừa nãy mấy chiếc đưa cho ông là cháu đã bị lỗ vốn rồi.” Đào Quảng Chí chẳng hề hoảng hốt một chút nào, thuận thế lấy cái hộp giấy tinh xảo đã gói ghém cẩn thận định đem tặng cho bác cả của Đào Đào ra, bắt đầu bốc phét, “Cháu nói cho ông biết nhé, cái mẻ ngày hôm nay ấy mà, thực ra là do lãnh đạo lớn bên bãi than đặt hàng của cháu đấy, cháu làm dư ra một ít thì mới có thể tặng cho ông ăn thử vị thôi, ông nhìn xem này, cháu còn dùng cái hộp quà đẹp nhất để gói cho người ta đấy chứ.”

Ngay cả một người sở hữu diện mạo lông mày rậm mắt lớn trông có vẻ chân chất như Đào Quảng Chí, lúc làm ăn buôn bán mà bịa chuyện nói dối thì cũng là mở mồm ra là nói được ngay.

Ông cụ Trương nghĩ đến việc mười tệ trong túi quần đến bốn chiếc bánh tart trứng còn chẳng mua nổi, trong lòng vô cùng phẫn nộ, nhưng đến cũng đã đến rồi, cũng không thể đi tay không đi về được đúng không? Thế thì cái đứa con dâu hay kén chọn lại lắm chuyện của ông lát nữa lại bảo ông kẹt xỉ cho mà xem.

Dù sao cũng chẳng phải tiền của ông, bỏ đi bỏ đi...

Đắn đo nửa ngày trời, ông vẫn thấy vô cùng xót ruột mà đập tiền xuống bàn: “Mua bốn chiếc đi, hàng xóm láng giềng bao năm rồi, cậu tính cho tôi hai tệ một chiếc thôi!”

“Này, hai tệ chắc chắn là không được rồi ạ, cháu lỗ đến mức phải cầm cả quần đùi mất thôi! Thôi được rồi bỏ đi, tính cho ông hai tệ rưỡi vậy, cháu bán cho ông cái giá này là chẳng có một chút lãi lời nào nữa rồi, ông ra ngoài thì đừng có đi nói với người khác đấy nhé, không thì cháu khó làm ăn buôn bán lắm.” Đào Quảng Chí đau xót khôn nguôi, tựa như bán bốn chiếc bánh tart trứng này thực sự làm cho tim gan tỳ phế thận của ông đều đau đớn vậy, lại còn làm ra cái vẻ hối hận vì đã lỡ lời bán rẻ cho ông cụ Trương nữa chứ, nhưng cái tay thì lại thu tiền vô cùng nhanh nhẹn thoăn thoắt.

Ông cụ Trương nghe thấy câu này thì sắc mặt mới khôi phục lại đôi chút, lại oán trách: “Cậu định giá đắt đỏ như thế này thì cũng chỉ có nhà chúng tôi mới mua nổi thôi, tôi nói cho cậu biết nhé, sau này cậu khó bán lắm đấy.”

Đào Quảng Chí cười cười, gói ghém cẩn thận đưa cho ông, không đáp lời: “Ngon miệng thì lần sau ông lại tới nhé.”

“Sau này tôi chẳng bao giờ tới nữa đâu!” Tim gan ông cụ Trương đau đớn đến mức rỉ máu, hậm hực xách bốn chiếc bánh tart trứng quay trở về, về đến nhà còn lải nhải cằn nhằn với Chu Tuệ suốt một hồi lâu.

Đào Quảng Chí bĩu bĩu môi, quản lão có tới hay không làm cái gì chứ!

Bản thân mình thu dọn một chút, đóng cửa tiệm lại, ông cũng xách bánh tart trứng ra cửa.

Học kỳ sau, Úc Luyến cũng phải chuyển từ trường Tiểu học thôn Ly Phố đến trường Tiểu học Trung tâm của thị trấn Chương Khê để học hành, tốt nhất là có thể chung một lớp với Đào Đào, hai chị em có cái để đỡ đần nhau, ông với Mỹ Trân cũng có thể đỡ phải bận lòng lo nghĩ đôi chút.

Hộ khẩu của Úc Luyến vẫn đang đi theo Mỹ Trân. Đào Quảng Chí là hộ khẩu thành thị, Úc Mỹ Trân là hộ khẩu nông thôn, cái thời điểm này hộ khẩu thành thị vẫn còn rất có giá trị, không dễ gì mà chuyển đổi được. Trước đây ông đã đi hỏi thăm qua rồi, phải kết hôn đủ từ năm năm trở lên thì mới có thể nộp đơn xin chuyển từ “nông thôn sang thành thị” theo diện vợ đi theo chồng, thế nên cả nhà hiện tại vẫn đang là hai cuốn sổ hộ khẩu khác nhau đấy.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương