Hồi nhỏ bị ăn đòn đã đủ nhiều rồi, chỉ mới nhìn thấy cái roi mây kia thôi là mông cô đã bắt đầu thấy đau nhói lên rồi!
Đào Đào bám lấy lan can, nặn ra một nụ cười nịnh nọt lấy lòng, mưu toan đánh thức tình phụ tử: “Bố ơi, bố về rồi ạ? Nhảy đầm có vui không bố? Hì hì, con có làm đồ ăn đêm cho bố đấy nhé!”
Đào Quảng Chí giơ chiếc roi trong tay lên, vừa cười lạnh vừa cởi giày: “Hì cái gì mà hì, con còn dám hì hả! Hôm nay con có gọi ông trời xuống đây thì cũng vô ích thôi, bố phải đánh cho con một trận để con nhớ đời mới được! Không xuống đúng không? Con cứ đợi đấy nhé!”
Đào Đào xoay người một cái liền chạy tót lên lầu.
“Khoai Môn... Tại Úc Luyến bị đói bụng nên con mới đi làm đấy chứ! Bố khoan hãy đánh con đã, bố qua xem thử đi! Cái khay ở trong nhà bếp là do con làm đấy, ngon lắm luôn! Bố qua nếm thử một cái đi, đừng đánh con nữa mà! Con học theo tay nghề của bố, đã rất có tâm để làm đấy ạ!”
“Không vội, bố đánh con xong rồi bố qua xem sau! Đứng lại đó cho bố!”
“Oa oa oa...”
Mười phút sau, Đào Đào nước mắt đầm đìa hai tay ôm mông nằm sấp trên chiếc ghế sofa bằng gỗ lim cứng nhắc trong phòng khách, khóc lóc vô cùng đau lòng sướt mướt. Dựa vào kinh nghiệm ăn đòn phong phú từ kiếp trước của cô mà nói thì thực ra Đào Quảng Chí ngày hôm nay vẫn là có nương tay thu bớt lực rồi, thế nhưng cái mông nhỏ tám tuổi này của cô non nớt quá mà, quần áo mùa hè lại còn mỏng manh nữa, một roi quất xuống là nước mắt cô ngay lập tức trào ra như mưa luôn.
Trận đòn đau đớn nhất ở kiếp trước của cô chính là vì bố cô nấu cơm xong xuôi rồi cô lại không chịu ăn mà đòi ăn cháo, Đào Quảng Chí liền lại dùng nồi áp suất để hầm cháo cho cô, cô lại bảo ăn không trôi đòi ăn mì, Đào Quảng Chí liền đi ra ngoài mua mì về, mì mua về rồi cô lại chê bai là sợi mì nhỏ chứ không phải sợi mì dầu tròn tròn, Đào Quảng Chí liền lại đi mua cái mới. Mì dầu mua về rồi cô lại bảo hay là thôi ăn cơm vậy...
Điều mấu chốt là vậy mà cô chẳng có một chút ấn tượng với nào chuyện này cả, vẫn là sau khi lớn lên lúc Đào Quảng Chí xem lại ảnh cũ hoài niệm thời thơ ấu của cô nhắc tới, Đào Đào cũng không thể thấu hiểu nổi, hỏi ông: “Con nghịch ngợm phá phách như thế thì có cái gì mà hoài niệm chứ?”
Đào Quảng Chí liền cười bảo: “Thì khi đó con còn nhỏ mà, trẻ con đứa nào chẳng nghịch ngợm phá phách chứ. Mà bố thì là người lớn, cơn giận bốc lên một cái là đánh con đau đến thế, làm con khóc đến mức khản cả giọng, lòng bàn tay sưng vù lên cả, buổi tối bố đều không sao ngủ nổi, cứ luôn nghĩ ngợi đáng nhẽ không nên đánh con như thế, cũng may là con không nhớ rõ nữa...”
Cái nỗi đau của gia đình gốc hình như đều để lại đau đớn trên người Đào Quảng Chí cả rồi... Đào Đào ngượng ngùng gãi gãi cái mông vừa đau vừa nóng rát lại còn có chút hơi ngứa ngáy, tiếp tục cắn rứt lương tâm sụt sùi rên rỉ.
Úc Luyến cũng bị cái cảnh tượng gà bay chó sủa vừa rồi làm cho hoảng sợ ngây người ra, một lát lại nhìn nhìn Đào Đào đang bị nở hoa ở mông còn gào khóc không ngừng, một lát lại nhìn nhìn Đào Quảng Chí và mẹ đang đứng trong nhà bếp vừa dọn dẹp bãi chiến trường vừa ăn bánh tart trứng, thực sự là luống cuống chân tay không biết phải làm sao.
Úc Mỹ Trân vừa lau nhà vừa cẩn thận liếc nhìn về phía Đào Quảng Chí đang bày ra vẻ mặt hầm hầm khó coi.
---