Bà vừa mới ăn một chiếc bánh tart trứng bị nát bấy trong khay nướng, tuy rằng diện mạo thành phẩm không ra làm sao cả, cũng đã nguội ngắt rồi, thế nhưng vị lại rất được, cảm giác khi ăn vô cùng độc đáo, bà ăn vào vậy mà lại thấy còn thơm hơn cả loại bánh tart trứng kiểu cũ bán trong các quán trà truyền thống nữa cơ.
Đặc biệt là cái phần đế bánh tart giòn rụm xốp xốp kia, thực sự là rất khác biệt.
“Quảng Chí, được rồi mà, anh đừng tức giận nữa.” Úc Mỹ Trân khuyên nhủ, “Trẻ con ấy mà, con bé có thể làm ra được như thế này đã là giỏi lắm rồi, bày bừa ra một chút cũng là chuyện bình thường thôi mà. Anh vừa rồi đã ăn thử chưa? Đứa trẻ tám tuổi có thể làm được thành cái dạng này là thực sự rất khá rồi đấy! Anh đáng nhẽ phải khen ngợi con bé một câu mới đúng.”
Đương nhiên là Đào Quảng Chí ăn rồi, vừa mới bỏ vào miệng một cái là ông đã bị làm cho kinh ngạc sững sờ ngay lập tức rồi. Cái cảm giác khi ăn này, cái vị này... ngon quá đi mất, chính ông còn có chút hoài nghi không biết bản thân mình có làm ra được như thế này hay không nữa cơ, cũng chẳng biết Đào Đào làm sao mà quậy phá ra được nữa. Lúc ông dọn dẹp khi nãy đã nhìn thấy bơ, dầu chuyên dụng làm bánh, mỡ lợn, bột custard đều đã bị động vào rồi.
Chắc là cái gì Đào Đào cũng tùy tiện cho vào một ít, ngược lại lại thành mèo mù vớ phải cá rán, vô tình mà thành công rồi.
Điều kỳ lạ duy nhất chính là sao con bé lại biết làm phần bột ngàn lớp cơ chứ? Tuy rằng bánh tart trứng nướng không được thành công cho lắm, nhưng phần đế bánh lại nở bung ngàn lớp rất tốt, trước đây ông chưa từng đặc biệt dạy cho con bé cái này bao giờ mà nhỉ? Thế nhưng, trước khi kết hôn với Mỹ Trân, trong nhà chỉ có hai bố con ông và Đào Đào, ông làm bánh ngọt bận rộn không xuể tay chân, là có hay bảo con gái làm trợ thủ phụ giúp việc vặt cho mình.
Chẳng nhẽ con bé chỉ nhìn thôi mà đã tự biết làm rồi sao?
Thế nhưng trước đây sai bảo con bé làm việc, con bé còn mặt nặng mày nhẹ không tình nguyện, thường xuyên trốn ra ngoài chơi điên cuồng cơ mà.
Trong lòng Đào Quảng Chí vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng, cũng có chút không dám tin cho lắm. Đào Đào mới có tám tuổi đầu thôi mà đã có thể tự mình mày mò ra được phần bột ngàn lớp rồi, con gái của ông, tuy rằng học hành kém cỏi thật đấy, nhưng mà...
Chẳng nhẽ con bé lại là một thiên tài làm bánh sao?
Nếu không phải là vì càng nghĩ lại càng kích động, nghĩ đến mức trong lòng đều có chút đắc ý tự mãn rồi thì ông hiện tại đã không bày ra vẻ mặt hầm hầm ở nơi này mà lau lau rửa rửa đâu.
Biến cái nhà bếp của ông thành cái dạng này, ông chắc chắn phải cầm roi bắt ép Đào Đào tự thu dọn sạch sẽ mới đúng.
Giữa chừng Đào Đào cũng khép nép chủ động muốn đi qua đây để giúp đỡ làm việc, thế nhưng Đào Quảng Chí lại vô cùng ghét bỏ xua đuổi cô đi chỗ khác: “Được rồi được rồi, không có con giúp một tay thì bố còn làm nhanh hơn nhiều đấy!”
Đào Đào chịu đả kích nặng nề, lại sụt sùi rên rỉ bò rạp trở về trên ghế sofa.
Úc Mỹ Trân nhìn Đào Quảng Chí đang giả vờ hung dữ mà cười thầm, ông đúng là kiểu người khẩu xà tâm phật, ngoài miệng thì nói ghét, thực chất là không nỡ để cho Đào Đào phải làm việc nhà.
Trẻ con nghịch ngợm quậy phá thì đáng đánh đòn thật, thế nhưng chuyện nào ra chuyện nấy, thực ra Quảng Chí rất hiếm khi để cho con cái phải làm những công việc nhà tương đối nặng nhọc như giặt quần áo hay lau nhà. Giống như nhà họ Đào là nhà tự xây, chứ không phải là mấy căn hộ nhỏ do cơ quan phân phát đâu, lau nhà là phải lau tận bốn tầng lầu lận đấy.
---