Tiệm Bánh Ngọt Phố Nam Thập Niên 90

Chương 37 : Roi mây kho thịt heo

Trước Sau

break

Vội vội vàng vàng vòng qua hai dãy tủ kính cũ kỹ, đẩy cánh cửa thông với phòng khách phía sau ra.

Hai người một lần nữa đứng hình tại chỗ.

Trong phòng khách tivi vẫn đang mở, dưới đất bày bừa một hộp tranh xếp hình đã ghép xong chưa thu dọn, khắp sàn nhà toàn là những dấu chân bột mì trắng xóa, bẩn thỉu. Trong nhà bếp lại càng giống như vừa bị cướp bóc qua vậy, trên bàn bếp toàn là bột mì, trong bồn rửa bát chất đống mấy cái chậu, bát, cây đánh trứng đã qua sử dụng, bên trong còn vương vất rất nhiều cặn bột mì chưa rửa sạch, cửa lò nướng đang mở toang, vết dầu mỡ cũng chưa được lau chùi.

Trên bàn bếp có một chiếc khay nướng, bên trong đặt bảy tám cái cốc nhỏ bằng giấy bạc tự gấp nghiêng đông ngả tây, Úc Mỹ Trân ghé đầu ghé cổ ghé mắt nhìn qua một cái, trong cái cốc này quả nhiên đúng là bánh tart trứng thật, nhưng mà bị nướng cho nát bấy ra rồi.

Bà định vươn tay cầm lên xem thử một chút, nhưng vừa bước qua lại đá phải một cuộn giấy bạc rơi dưới đất, kéo ra một đoạn dài thượt.

Úc Mỹ Trân vội vàng nhặt lên, nhìn quanh một vòng không thấy bóng người đâu, có lẽ hai đứa nhỏ đã chạy lên lầu rồi.

Đào Quảng Chí đứng đờ đẫn ở nơi đó, hai mắt trợn tròn xoe, nhìn chằm chằm vào khay bánh tart trứng kia, nhìn chằm chằm vào bãi bột mì đầy trên bàn bếp, nhìn chằm chằm vào cuộn giấy bạc dưới đất, nhìn chằm chằm vào chiếc lò nướng bị tàn phá, nhìn chằm chằm vào đống chậu bát chưa rửa trong bồn...

Bờ môi của ông run rẩy mấp máy mấy lần liền, cuối cùng thực sự không nhịn nổi nữa, đột ngột xoay người, sải bước lao đến chỗ lối lên cầu thang, một tay giật phắt chiếc roi mây treo sau cánh cửa xuống, đùng đùng nổi giận hướng lên trên lầu gầm lên một tiếng:

“BỒ! ĐÀO!!”

“Con quậy phá cái quái gì thế hả? Biến cả cái nhà bếp thành cái dạng này! Bột mì không cần tiền mua chắc? Mấy cái giấy bạc đó bố còn phải dùng nữa đấy! Con tự nhìn xem con bày bừa ra thành cái dạng gì rồi!”

“Con ngay lập tức lăn xuống đây cho bố! Bố thấy con dạo này ngứa da rồi đấy, muốn ăn món roi mây kho thịt heo rồi có phải không!”

“Ơ kìa anh, có gì thì từ từ nói chứ!” Úc Mỹ Trân ở bên cạnh muốn kéo ông lại nhưng không kéo nổi.

Phía lối lên cầu thang kia nhanh chóng truyền đến tiếng động sột soạt.

Hai cái đầu nhỏ ló ra, rụt rè nhút nhát từ phía dưới lan can cầu thang chầm chậm nhô lên.

Một cái ở phía trên là Đào Đào, một cái ở phía dưới là Úc Luyến.

Tóc tai và gương mặt của hai đứa nhỏ đều lấm lem hỗn loạn, toàn là bột mì. Hai đứa cứ như vậy bấu víu ở góc ngoặt cầu thang, thò đầu ra, bốn con mắt đồng loạt nhìn xuống Đào Quảng Chí đang đùng đùng nổi giận ở phía dưới lầu, thực sự là không dám đi xuống.

Đào Quảng Chí nhìn thấy hai người tuyết này thì lại càng muốn ngất xỉu hơn.

“Lại đây lại đây, đi xuống đây!”

“Nhanh cái chân bước xuống! Đừng để bố phải lên tận nơi tóm con đấy!”

Đào Đào vừa nhìn một cái đã thấy ngay thứ binh khí cổ đại chuyên dụng để đánh trẻ con trên tay ông, sợ tới mức theo bản năng mím chặt mông lại. Cái loại roi mây thanh mảnh này được rút ra từ những chiếc chổi làm bằng cành tre quét sân, đừng nhìn nó thanh mảnh nhỏ bé thế thôi, nhưng có đánh thế nào cũng không bị gãy, đặc biệt có độ đàn hồi cao, một phát quất xuống là lằn ngay một vệt đỏ, lát sau còn sưng vù lên nữa cơ.

Bày bừa làm loạn nhà cửa để cho sự chú ý của Đào Quảng Chí không thể tập trung vào việc suy nghĩ tại sao cô lại đột nhiên biết làm bánh tart trứng kiểu Bồ Đào Nha... Đây tuy rằng là cái hiệu quả mà cô mong muốn thật đấy, nhưng cô cũng không muốn bị ăn đòn đâu à nha!

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương