Đế bánh vàng ruộm, các lớp ngàn lớp nở bung rất tốt. Trong mười chiếc thì có hai chiếc cốc giấy bạc do cô gấp hơi to một chút, có lẽ là vì lửa chưa được tới tầm nên phần đáy của đế bánh hơi mềm một chút, còn có hai ba chiếc cốc giấy bạc kích thước nhỏ nhất thì lại bị nướng quá lửa, phần nước lòng trứng bị nứt ra, phần đáy cũng có chút cháy xém.
Việc kiểm soát nhiệt độ cái loại lò nướng kiểu cũ này quả thực rất khó khăn, Đào Đào hoàn toàn là dựa vào kinh nghiệm từ kiếp trước để phán đoán nhiệt độ và thời gian nướng bánh, xem ra bản thân cô vẫn chưa được quen với loại lò nướng này cho lắm, vẫn phải luyện tập nhiều nhiều mới được.
Cô nhặt những chiếc bánh lỗi sang một bên, cầm lấy cái chiếc bánh bị nướng cháy xém kia lên, tự cắn một miếng.
Ừm, cảm giác khi ăn cũng được đấy chứ, chính là vì không nỡ cho nhiều bơ quá nên hương vị thơm sữa có kém hơn so với trước đây cô làm một chút, lại cho thêm mỡ lợn và dầu chuyên dụng làm bánh vào nên ăn vào có chút cảm giác hơi nhiều dầu mỡ một tí tẹo, nhưng hiện tại bánh vẫn còn nóng hôi hổi thế này nên cũng không thấy ngấy chút nào.
Tổng thể mà nói thì ngon hơn so với dự kiến của cô nhiều.
Thế nhưng... cô liền chọn ra một chiếc bánh có vết cháy xém chấm chấm nhiều nhất, hình dáng hoàn mỹ nhất, còn những chiếc khác đều cố ý dùng tay bóp cho vụn nát ra hết sạch.
Chiếc bánh được giữ lại kia, cô dùng một chiếc đĩa nhỏ đựng ngay ngắn, cầm theo một chiếc thìa nhỏ, hớn hở bưng lấy, đưa qua cho Úc Luyến.
Cậu vẫn đang quỳ gối bò rạp trên mặt đất, tập trung cao độ vào việc ghép mấy mảnh ghép cuối cùng.
Đào Đào ghé đầu nhìn một cái liền giật nảy cả mình, sao mà mới đó đã lại xếp xong một bức tranh nữa rồi chứ? Vừa rồi cô tìm đi tìm lại nửa ngày trời mà chẳng tìm nổi một mảnh nào khớp cả. Không cần nói đến những chuyện khác, cậu làm những loại việc này quả thực là giỏi vô cùng.
Chẳng trách kiếp trước, sau khi dì Úc dắt cậu sang Hồng Kông không lâu, Đào Đào còn từng nghe dì nhỏ của Úc Luyến nhắc tới, bảo là cậu còn đi tham gia cái cuộc thi Lego quốc tế gì đó nữa cơ, còn là thí sinh nhỏ tuổi nhất vào thời điểm bấy giờ nữa chứ.
Khi đó, Đào Đào còn chẳng biết Lego là cái thứ gì nữa, cô chỉ biết cái món sữa ca cao Gao Le Gao uống khá là ngon miệng mà thôi.
“Khoai Môn, lại đây, em nếm thử cái này trước đi đã.” Đào Đào ngồi xổm xuống, đưa chiếc bánh tart trứng thơm nức mũi đến trước mặt cậu, “Đây là lần đầu tiên chị làm đấy, em ăn thử xem vị thế nào nhé?”
Úc Luyến vẫn đang cặm cụi xếp hình.
“Khoai Môn? Khoai Môn ơi! Ăn bánh tart trứng nè!”
Đào Đào gọi cậu đến hai ba lần liền, càng gọi lại càng lớn tiếng hơn, Úc Luyến lúc này mới giống như vừa mới nghe thấy tiếng, ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Vừa ngẩng đầu lên một cái, liền nhìn thấy Đào Đào đang dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào mình, cậu lại chầm chậm cụp hàng lông mi xuống, chuyển dịch tầm mắt đi chỗ khác, dán chặt vào chiếc bánh tart trứng vẫn còn nóng hôi hổi kia, nửa ngày trời lại không nhúc nhích một chút nào.
Đào Đào tưởng cậu không dám nếm thử món ăn mới, đang định mở lời khuyên nhủ thì cậu lại nhích nhích cái đầu nhỏ lên lại, tầm mắt cẩn thận dời ngược trở về, đôi mắt nhìn đăm đăm xuống sàn nhà, đột nhiên thốt ra với cô một câu nói vô cùng kỳ quặc: “Chị ơi, mẹ em là người.”
“Hả?”
“Chị ơi, mẹ là mẹ của em, mẹ là người.”
Cậu tự chỉ chỉ vào chính mình.
“Mẹ sinh ra em, em cũng là người, em không phải là thức ăn đâu.”
Cậu nắm chặt hai nắm tay nhỏ lại, lấy hết can đảm, đôi mắt tròn xoe sáng ngời nhìn thẳng vào cô, vô cùng nghiêm túc:
“Chị ơi, tại sao chị lại gọi em là Khoai Môn?”
---