Úc Luyến, Úc Luyến... dùng giọng địa phương mà đọc lên thì nghe gần giống như phát âm của từ “Khoai Môn” vậy. Hơn nữa cậu lại còn là đứa trẻ sinh ra ở làng Lịch Phố nữa chứ, tuy rằng cái làng Lịch Phố ở chỗ bọn cô không phải là nơi sản xuất ra món khoai môn Lịch Phố nổi tiếng kia, nhưng mà... khoai môn Lịch Phố cơ mà!
Đúng là có duyên biết bao nhiêu.
Đây đương nhiên là cái biệt danh mà kiếp trước cô đặt cho Úc Luyến rồi, cô đã từng gọi cậu như thế suốt bao nhiêu năm trời... Sau khi quay trở về, chính cô cũng không tự ý thức được, là đã bắt đầu thốt ra thành tiếng tự bao giờ nữa.
Đào Đào gãi gãi đầu, đột nhiên trong cái khó ló cái khôn: “Dùng đồ ăn để đặt tên là chuyện bình thường mà em, đứa trẻ nào mà chẳng có tên ở nhà chứ. Tên ở nhà của chị là Bồ Đào, bây giờ chị đặt cho em một cái tên ở nhà là Khoai Môn, thế thì như vậy, hai đứa tụi mình đều là đồ ăn cả rồi, chẳng phải là vừa vặn quá xứng đôi hay sao?”
Úc Luyến ngẩn cả người, khẽ hé mở khuôn miệng nhỏ ra.
Cậu lại còn nhíu chặt lông mày lại, bắt đầu chìm đắm vào trong sự suy tư suy nghĩ đối với cái chuyện “Có nên cùng làm đồ ăn với Đào Đào hay không” này nữa cơ.
Lừa gạt thành công rồi cơ đấy... Đào Đào chẳng biết cậu đang suy nghĩ cái gì, dứt khoát dùng chiếc thìa nhỏ xúc lên một ít lòng bánh tart trứng, thổi thổi vài cái, liền nhét tọt vào trong miệng cậu.
Úc Luyến giật nảy cả mình, ngậm phần lòng bánh tart trứng ấm áp trơn tuột mịn màng trong miệng, đôi mắt trợn tròn xoe, luống cuống chân tay không biết phải làm sao.
“Nuốt xuống đi chứ, đây là bánh tart trứng mà.” Tính cách của Đào Đào vốn là như vậy, cô không thể nào lúc nào cũng cẩn thận dè dặt mà đối xử với Úc Luyến cho nổi, cô trực tiếp dùng tay bóp cho khuôn miệng cậu ngậm chặt lại, “Ăn đi! Ngon lắm đấy!”
Úc Luyến sợ hãi nhảy lùi về phía sau một cái, cổ họng vì căng thẳng mà chuyển động một cái.
À, nuốt xuống mất rồi.
Cả người Úc Luyến liền đờ đẫn cứng ngắc tại chỗ.
Thôi xong thôi xong thôi xong rồi... Cơ thể cậu đang ở trong sự kinh hoàng hoảng hốt, thế nhưng, cái vị sữa thơm ngọt cùng hương trứng béo ngậy lại vẫn cứ vương vấn sót lại ở trong khoang miệng cậu... Điều này khiến cậu luống cuống chân tay đờ người ra một hồi lâu, lại theo bản năng nhẹ nhàng liếm liếm bờ môi một cái.
Sao mà trông cứ như đang đút cho mèo hoang ăn thế này không biết... Đào Đào bất đắc dĩ lắc lắc cái đầu nhỏ, lại nhanh tay lẹ mắt nhét thêm một thìa nữa vào trong miệng cậu, hỏi: “Thế nào, ngon đúng không? Cho em này, tự ăn đi nhé!”
Cô đưa chiếc đĩa về phía trước một cái, Úc Luyến không đón lấy, cậu nuốt miếng bánh xuống, há há khuôn miệng ra, nhưng lại giống như lưỡi bị vấp vón cục lại vậy, khuôn miệng cứ há ra khép vào, nỗ lực cố gắng nửa ngày trời, mới bỗng nhiên có chút tủi thân mà kìm nén ra được một câu:
“Chị ơi.”
“Hửm?”
“Tụi mình không thể làm người được nữa sao chị?”
“...” Cái đầu óc này của cậu sao mà vẫn còn đang xử lý cái câu hỏi từ lúc nãy thế hả?
Sau khi Đào Đào vất vả làm lụng nửa ngày trời mà chẳng nhận được một lời khen ngợi nào liền bày ra vẻ mặt không cảm xúc: “Không thể!”
Úc Luyến càng thêm tủi thân hơn, khóe miệng trễ xuống, mếu máo cúi gằm đầu xuống.
Hàng lông mi của cậu vừa dài lại vừa dày, nhưng lại không hề cong vút lên đâu, mà là dài dài thẳng tắp rủ xuống phía dưới. Vào lúc này dường như cậu đang nỗ lực kiềm chế sự buồn bã đau lòng, hàng mi khẽ run rẩy một hồi lâu, làm cho Đào Đào đều cảm thấy có chút áy náy tội lỗi rồi. Sao cô lại quên mất rằng, Úc Luyến là người không chịu nổi sự trêu chọc đùa giỡn cơ chứ?
---