Cho nên kiếp trước chủng loại bánh mì trong tiệm của cô không có nhiều lắm, số lượng cũng ít, thế nhưng cô làm vô cùng có tâm, tỷ lệ nguyên liệu sử dụng đều sạch sẽ, điều này khiến cho tình hình làm ăn trong tiệm của cô luôn duy trì rất ổn định, khách quen cũng nhiều.
Hôm nay Đào Đào dự định sẽ nướng trước vài chiếc để cho cả nhà ăn thử một phen trước đã.
Dù sao thì cũng đã là buổi tối rồi, làm nhiều quá thì lãng phí, cô không dám bật chiếc lò nướng lớn bốn tầng mà Đào Quảng Chí mang từ nhà máy thực phẩm về đâu, một là sợ không cẩn thận làm hỏng thì cái mạng nhỏ này không giữ nổi, hai là chỉ có mười chiếc bánh tart trứng mà bật cái lò nướng lớn như thế thì lãng phí ga biết bao nhiêu mà kể chứ.
Cô dự định sẽ dùng chiếc lò nướng nhỏ tích hợp ở phía dưới bếp ga của gia đình ở bên kia.
Đây cũng là lò nướng bằng ga, hoàn toàn khác biệt so với lò nướng bằng điện sau này, bên trong lò nướng của nó là dùng lửa trần để nướng, cũng không có chế độ kiểm soát nhiệt độ chính xác đâu.
Trên chiếc lò nướng này chỉ có một dãy các núm vặn, có mấy cái còn là để điều khiển các bếp ga ở phía trên lò nướng nữa cơ, đúng vậy, trên nóc chiếc lò nướng này còn đi kèm bốn cái kiềng bếp ga nữa, còn có cả một chiếc khay nướng.
Cái núm vặn thực sự điều khiển lò nướng bên trên thì chỉ có ba nấc lửa: lửa nhỏ, lửa vừa và lửa to. Vặn ngược lại là bật lửa trên, vặn xuôi theo chiều kim đồng hồ là bật lửa dưới, còn về phần rốt cuộc nhiệt độ là bao nhiêu độ thì hoàn toàn phải dựa vào kinh nghiệm và cảm giác của người thợ rồi.
Từ đó có thể thấy được, các đầu bếp kỳ cựu ngày trước có thể làm ra được những chiếc bánh mì và bánh ngọt thơm ngon đến thế thì phải tài giỏi đến nhường nào cơ chứ.
Chẳng biết bao nhiêu năm rồi cô đã không động vào cái loại lò nướng này nữa, còn phải mày mò nghiên cứu một lát đã.
Còn về phần món bánh tart trứng kiểu Bồ Đào Nha này làm sao mà làm ra được, cô sẽ nói là... chán quá, chơi đồ hàng với Úc Luyến ấy mà, liền bảo là trên tivi vừa vặn chiếu chương trình làm bánh tart trứng kiểu Bồ Đào Nha, cô liền làm theo những gì tivi giới thiệu đại khái qua loa, cứ thế mà quậy phá ra thôi.
Thời này có thể tìm thấy rất nhiều chương trình dạy nấu ăn hoặc dạy làm bánh ngọt, không chỉ có đầu bếp biểu diễn trực tiếp tại hiện trường, mà còn mời cả các ngôi sao đến tham gia nữa cơ, ví dụ như chương trình 《Bách Khoa Toàn Thư Gia Đình》 của địa phương, trong nhà mà lắp chảo vệ tinh thì còn có thể bắt được các chương trình của Hồng Kông hay của Mỹ nữa cơ, có thể xem chương trình 《Quảng Trường Cuộc Sống Của Phương Thái》, 《Thú Vui Nhàn Nhã Đô Thị》 của Hồng Kông, thậm chí còn có cả chương trình 《Chương Trình Làm Bánh Của Julia》 của Mỹ nữa kìa... Còn về phần tại sao xem một cái là đã biết làm ngay á, cô từ nhỏ đã làm trợ thủ phụ giúp việc cho Đào Quảng Chí rồi, đã học được cách nhào bột rồi, cứ nhìn theo hình mèo hình hổ là làm ra được thì cũng là chuyện bình thường... đúng không nhỉ?
Lần đầu tiên cứ thế mà lừa gạt qua chuyện trước đã, rồi lại hơi động chân động tay một chút, với cái đầu óc của Đào Quảng Chí, cộng thêm cái bộ lọc màng lọc đối với con gái ruột, ước chừng ông sẽ không quá hoài nghi đâu.
Trong nhà vừa vặn có bao bột mì lớn mà Đào Quảng Chí hằng ngày dùng để làm bánh ngọt, Đào Đào lục tìm ra xem thử nhãn hiệu một cái, là bột mì số 8 hàm lượng gluten thấp nhãn hiệu Mei Mei, bột mì số 11 hàm lượng gluten cao nhãn hiệu Kim Tượng, hai cái nhãn hiệu bột mì lâu đời này đúng là khiến người ta hoài niệm thật đấy.
Về sau này khi Đào Đào mở tiệm bánh mì cũng từng dùng qua nữa cơ.
---