Thuê Chung Nhà Với Bạn Trai Của Bạn Thân

Chương 4

Trước Sau

break

Hắn vốn muốn nói là hắn không cố ý nhìn thấy.

Nhưng hắn nghĩ Trần Kiều chỉ trả lời hắn một câu: "Ừm."

Giống như chuyện tự sướиɠ vậy, cô biết mà.

Hơn nữa, cho dù hắn vô tình thì hắn cũng đã nhìn thấy hết rồi

Trần Kiều xoay người, giả vờ rửa tay, cô cố ý nhường chỗ để Từ Yến Kỳ đi trước.

Đợi đến khi người đàn ông đi xa, Trần Kiều lặng lẽ di chuyển hai bước sang một bên, cô đứng yên tại chỗ nhìn bóng lưng của Từ Yến Kỳ, lưng của người đàn ông thẳng tắp, quay lưng về phía ánh đèn rồi bước về phía trước.

Có một loại sức hấp dẫn lạnh lùng không thể nói nên lời.

Cái người tên Từ Yến Kỳ vẫn như lúc gặp ở trường đại học, vẫn luôn lạnh lùng và nghiêm túc đến thế.

*

Hai ngày sau, hai người đều sống theo nếp sống thường ngày.

Thỉnh thoảng Ôn Tuế sẽ gọi điện thoại đến, không chỉ là giám sát Từ Yến Kỳ mà còn hỏi thăm tình trạng thất tình của bạn thân Trần Kiều.

Từ Yến Kỳ nhíu mày, khi Ôn Tuế cứ làm nũng bên tai hắn, hắn suy nghĩ một chút rồi nói:

"Cũng ổn, không nhìn ra cô ấy là người vừa mới thất tình đâu."

Vừa lúc này, Trần Kiều đi rồi lại quay về.

Không đi làm nữa, cô ở cửa thay giày, vừa vặn chạm mặt người đàn ông bước ra khỏi phòng nhìn cô chằm chằm.

Đương nhiên là Trần Kiều nghe thấy Từ Yến Kỳ trả lời Ôn Tuế, sau đó, Ôn Tuế biết Trần Kiều đã về nên vội vàng muốn nói chuyện video với Trần Kiều.

"Cậu đã ăn tối chưa? Kiều Kiều."

Trần Kiều nhận điện thoại của Từ Yến Kỳ, khoảnh khắc đầu ngón tay vô tình chạm vào nhau, hai người đều cảm thấy xao xuyến.

"Mình ăn rồi."

Trần Kiều trả lời câu hỏi của Ôn Tuế.

"Gần đây mình bận biểu diễn quá nên căn bản không có thời gian liên lạc với cậu, Kiều Kiều à, vậy là cậu và Lâm Dịch Tranh đã quay lại với nhau rồi sao?"

Lời vừa dứt, Trần Kiều thay giày, đi về phòng mình: "Không có."

Cô nghĩ đến những lời cô ấy đã nói trước đó nên nhẹ nhàng dặn dò một câu: “Mình biết cậu bận, nên cậu nhớ chú ý sức khỏe nhé."

Ôn Tuế gật đầu ở phía bên kia video: "Ừm, Kiều Kiều, cậu cũng vậy nha, muốn khóc thì cứ khóc ra, đừng kìm nén trong lòng nhiều, cái tên Lâm Dịch Tranh đó, đợi mình về mình sẽ thay cậu dạy cho hắn một trận."

Trần Kiều gật đầu đồng ý với cô ấy: "Cảm ơn cậu nha Ôn Tuế, cậu tốt thật."

Hôm nay Ôn Tuế đã trang điểm, khuôn mặt sau khi trang điểm được gọt giũa tỉ mỉ giống như viên ngọc trai sáng chói và rực rỡ.

Ngũ quan của cô ấy là kiểu khiến cho đàn ông say mê, thần hồn điên đảo.

Vóc dáng của cô ấy cũng là vóc dáng không chỉ khiến đàn ông mà cả phụ nữ đều khao khát.

Bộ ngực kiêu ngạo đầy đặn, vòng eo thon thả cân đối, dáng người cao ráo thon dài, mỗi bộ phận đều khiến người ta say mê và ưu việt hơn Trần Kiều nhiều.

"Từ Yến Kỳ không bắt nạt cậu chứ, nếu anh ấy bắt nạt cậu thì Kiều Kiều cứ nói với mình nhé."

Trần Kiều cầm điện thoại dựa vào giường, cô để mặt mộc: "Không có, bạn trai của cậu mà cậu còn không biết sao? Anh ấy vì nể mặt cậu nên mới quan tâm tới mình một chút thôi."

Để Ôn Tuế không nghĩ nhiều, cô giải thích ý nghĩa của việc quan tâm.

"Ôn Tuế, cậu biết đấy, tính tình không thèm để ý đến ai của Từ Yến Kỳ, nếu không phải vì cậu thì anh ấy còn không thèm nói chuyện với mình nữa là."

Ôn Tuế không nghĩ nhiều, cô ấy cười lớn: "Ha ha, có cho tiền thì anh ấy cũng không dám bắt nạt Kiều Kiều của mình đâu."

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc