Nói chuyện thêm một lúc, Ôn Tuế bên kia cúp video, Trần Kiều nhìn điện thoại trong tay lúc này đã trở lại trang màn hình nền.
Màn hình nền mà Từ Yến Kỳ dùng là ảnh chụp chung của hắn và Ôn Tuế, do cô ấy cài đặt.
Ôn Tuế khoác tay Từ Yến Kỳ, dựa vào hắn, trên môi tươi cười rạng rỡ.
Còn người đàn ông thì sao, đang nhỏ giọng thì thầm với cô.
Bức ảnh này, Từ Yến Kỳ không biết, là do Trần Kiều chụp cho hắn và Ôn Tuế, hôm đó, cô đứng sau một bức tượng giúp Ôn Tuế chụp ảnh.
Khi Trần Kiều đang nghĩ ngợi, Từ Yến Kỳ khẽ gõ cửa phòng cô: "Trần Kiều, điện thoại của tôi…."
Giọng nói trầm thấp luôn dễ nghe như vậy.
Trần Kiều xuống giường mở cửa, cô trả điện thoại đang cầm trong tay cho Từ Yến Kỳ.
Khi người đàn ông lấy lại điện thoại, chuẩn bị xoay người thì cô nói: "Tôi có gọi đồ ăn mang về này, có muốn ăn cùng không?"
Giờ này, bên ngoài trời chưa tối hẳn, Trần Kiều nghĩ là hắn vẫn chưa ăn cơm.
Từ Yến Kỳ nghiêng mắt, cong môi mỏng lên: "Tôi không ăn đồ ăn ngoài đâu."
Trần Kiều không nói gì: "Được."