Trần Kiều thật sự không nhịn được cơn buồn ŧıểυ, nghĩ rằng hắn ở phòng khách chắc không nghe thấy động tĩnh bên phòng cô nên bèn nhẹ nhàng mở cửa, rón rén đi vào nhà vệ sinh.
Đợi đến khi cô từ nhà vệ sinh đi ra thì hoàn toàn không ngờ lúc này Từ Yến Kỳ đang đứng trước bồn rửa mặt bên ngoài.
Hắn cầm dao cạo râu, ánh mắt tập trung và nghiêm túc cạo râu trước gương.
Bộ râu mọc qua đêm, dưới bàn tay thuần thục của hắn đã khuất phục, động tác của người đàn ông giống như một nghệ sĩ quyết đoán điêu khắc tác phẩm của mình.
Khi hai người bốn mắt nhìn nhau, động tác của Từ Yến Kỳ khựng lại, động tác tay của Trần Kiều đặt trên tay nắm cửa cũng khựng lại.
Nhìn thấy cô tay nắm tay nắm cửa, lại vô tình nghĩ đến cảnh buổi tối hắn đặt tay lên tay cô.
Từ Yến Kỳ nghẹn giọng: "Chuyện sáng nay..."
Hắn chưa nói xong đã bị Trần Kiều ngắt lời: "Buổi sáng hả, tôi biết mà, bạn trai cũ của tôi cũng hay ‘tự xử’ vào sáng sớm lắm."
Đàn ông thường hay cương cứng vào buổi sáng, cô hiểu chuyện này, nên lúc nãy hắn có xem phim người lớn rồi tự xử cũng không có gì lạ
Sắc mặt Từ Yến Kỳ hơi ngẩn ra, hắn đặt dao cạo râu xuống, đợi Trần Kiều mở miệng hỏi hắn.
"Khi nào Ôn Tuế về."
Từ Yến Kỳ đáp: "Cuối tháng."
Trần Kiều suy nghĩ một chút, bây giờ mới là đầu tháng.
Ôn Tuế vừa đi vào khoảng ngày 20 mấy tháng trước, tính đến nay vẫn chưa được một tuần.
Trần Kiều nghĩ nhu cầu sinh lý bình thường của Từ Yến Kỳ chắc chắn là mạnh lắm đây.
Sáng nay cô có thể cảm nhận được giọng nói chứa đầy du͙© vọиɠ mãnh liệt của người đàn ông, khi hắn xem phim "người lớn" và tự sướиɠ, chắc chắn giống như một con sói bị đói khát đã lâu nên hoàn toàn không thể kiềm chế du͙© vọиɠ của mình được nữa.
Trần Kiều nhìn Từ Yến Kỳ, chắc chắn là hắn mạnh hơn Lâm Dịch Tranh về phương diện đó, dù sao thì thân hình người đàn ông này cũng cường tráng hơn nhiều.
Hai người không còn lời nào để nói nữa, vị trí ở cửa nhà vệ sinh rất chật hẹp, Trần Kiều muốn đi ngang qua bồn rửa mặt còn Từ Yến Kỳ cố ý lùi lại một bước, hắn lùi ra sau rồi dựa vào tường.
Trần Kiều cũng tự giác nghiêng người, cô chống hai tay lên mặt đá cẩm thạch của bồn rửa mặt, di chuyển thân hình thon thả lướt qua hắn.
Trong lúc loạng choạng, cô không đứng vững, bộ ngực hơi nhô lên của cô vừa vặn áp vào lồng ngực săn chắc của người đàn ông mặc áo sơ mi trắng.
Trần Kiều mặc một chiếc váy ngủ rộng màu đen, lúc này vì váy quá rộng nên Từ Yến Kỳ có thể nhìn thấy hai khối thịt mềm mại trước ngực người phụ nữ đang khẽ đung đưa.
Từ Yến Kỳ nhíu mày, cô không mặc áo ngực.
Trần Kiều thấy hắn nhìn xuống cô, cô vội vàng đưa tay đỡ lấy bức tường sau lưng hắn, mượn lực rồi đứng dậy khỏi người hắn.
Và cũng vì cô đứng dậy nên Từ Yến Kỳ vừa vặn nhìn thấy đầu ngực hơi nhô ra của cô.
Hình như là cô cũng có phản ứng với hắn.
Mà lúc này hắn cũng có phản ứng với cô, "công cụ" cứng rắn giấu trong quần tây đã công khai dựng lên.
Trần Kiều cũng cảm nhận được, cô cúi đầu rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt giao nhau với Từ Yến Kỳ, hình như có một sự ăn ý đang lặng lẽ nảy mầm.
Cô như vậy thật là vô phép tắc.
Trần Kiều che ngực, mím môi nói: "Lần sau tôi sẽ mặc áo ngực."
Sắc mặt Từ Yến Kỳ có chút lúng túng, hắn không biết nên trả lời thế nào nên chỉ đáp lại một câu: "Ừ, được rồi."