"Từ Yến Kỳ, tôi không đóng được."
Lời vừa dứt, Từ Yến Kỳ mới nhìn theo âm thanh cô nói, hắn nhìn lướt qua rồi mang dép lê đi tới.
Từ Yến Kỳ cúi người xuống, trước mặt Trần Kiều sửa lại một chút, sau đó, hắn không ngẩng đầu lên mà thuận tay nắm lấy tay nắm cửa.
Không ngờ vừa nắm thì lại nắm vào tay Trần Kiều.
Tay cô rất mềm mại, cảm giác mềm mại đó rất khác biệt, như là có thể bóp nát cô vậy.
Từ Yến Kỳ sững người một chút, hắn lập tức rút tay lại.
"Xin lỗi."
Trần Kiều không có phản ứng gì, cô cúi đầu nhìn người đàn ông đó một cái.
"Không sao."
Từ Yến Kỳ nhìn đồng hồ, chắc là sắp đến giờ Trần Kiều đi làm, hắn nghe Ôn Tuế nói cô làm về mảng vận hành ở nước ngoài cho nên làm theo múi giờ khác biệt: "Để tôi đóng cửa cho, cô đi làm đi."
Trần Kiều buông tay khỏi tay nắm cửa rồi nhẹ giọng đáp lại: "Ừm."
Khi Trần Kiều hơi xoay người, bước đi trên đôi giày cao gót, Từ Yến Kỳ mới từ từ ngẩng đầu lên.
Nhưng vừa ngẩng lên, vừa vặn nhìn thấy lưng trần của người phụ nữ, làn da trắng như tuyết của cô lúc này ẩn hiện trong chiếc áo ren đen mỏng như cánh ve khiến người ta vô tận tưởng tượng.
Còn có đường cong eo thon thả, nhẹ nhàng đung đưa, toát ra một loại quyến rũ kỳ lạ.
Từ Yến Kỳ nhíu mày, cô làm về loại hình vận hành gì mà phải trang điểm kỹ càng ra ngoài vào buổi tối.
Hôm nay Trần Kiều tan làm sớm, trời vừa hửng sáng thì cô đã về rồi.
Khi dùng chìa khóa mở cửa thì cô mới phát hiện ra là cánh cửa này đã không còn phát ra tiếng kêu ọp ẹp nữa, chắc là Từ Yến Kỳ đã nhờ người sửa rồi.
Sợ làm phiền người bên trong nghỉ ngơi, căn nhà trong khu chung cư vốn đã cách âm không tốt cho nên Trần Kiều nhẹ nhàng thay giày, lại như một con mèo, không phát ra tiếng động mà đi vào phòng mình.
Mãi đến khi cô vừa định đóng cửa phòng mình lại thì nghe thấy tiếng rêи ɾỉ của phụ nữ, đó là phát ra từ phòng của Từ Yến Kỳ đối diện.
Trần Kiều suy nghĩ, chẳng lẽ là Ôn Tuế đã về rồi sao?
Nhưng Ôn Tuế về sẽ báo trước cho cô biết.
Sau đó tiếng rêи ɾỉ trong phòng càng lúc càng lớn, kèm theo tiếng rêи ɾỉ không thể nhịn được của đàn ông.
"Shit!"
Còn kèm theo một câu chửi bậy: "Phải chơi chết con đi*m này mới được."
Tuy là một câu chửi bậy nhưng giọng nói của Từ Yến Kỳ trầm thấp mà mạnh mẽ, Trần Kiều như có thể nhìn thấy yết hầu của người đàn ông đang chuyển động, đôi môi mỏng mở ra khép lại, giải phóng ra nhịp điệu quyến rũ không thể làm ngơ.
"Ưm... bắn đầy con đi*m này đi… A!."
Đợi đến khi một tiếng rêи ɾỉ nữa phát ra, Trần Kiều nghe ra được người đàn ông đã bắn.
Ngay sau đó, trong phòng dần dần không còn tiếng động, tiếng rêи ɾỉ của phụ nữ không còn mà tiếng nói trầm thấp đầy nhiệt tình của đàn ông cũng mất.
Chỉ có một vài âm thanh xào xạc nhỏ, giống như tiếng rút giấy lau chùi "công cụ" của đàn ông, còn có tiếng hắn đứng dậy khỏi giường.
Trần Kiều vội vàng đóng cửa phòng lại, nhưng vừa đóng, lại phát ra tiếng kêu ọp ẹp, cô quên mất, cửa phòng cũng là cửa cũ.
Lúc này Từ Yến Kỳ đã biết Trần Kiều đã về, hắn nhíu mày, kéo cửa phòng mình ra, thân hình như cây bạch dương đứng thẳng tắp ở hành lang, giơ tay cứng đờ không biết nên gõ cửa cô hay không.
Sau đó đến khi Từ Yến Kỳ rửa mặt xong, chỉnh trang lại quần áo, chuẩn bị ra ngoài.